送张倩归衡岳

鄙人丽丹书,分合堕荒杳。

玉郎胡为来,高谊云共眇。

一年常惜日,四序乃过鸟。

安能久相留,话别情太悄。

离筵亦何有,瘴雨对蛮醥。

羞以蛙与蛇,茹以芹及蓼。

相将丹荔熟,怅望剥绛皎。

爱君温克姿,不被欢伯绕。

缅怀君祖烈,德粹学甚窈。

乃翁才情富,未试嗟折夭。

早交论金兰,晚契托萝茑。

顾惭兼金赠,聊用苦语晓。

发身在求仁,此理悟者少。

人虽处尘世,心盍度尘表。

凌霄而俯睨,万物孰不小。

规模要宏廓,闻见忌寡謏。

南方君子居,吾敢废强矫。

勿兴儿女恋,后会龟已兆。

千山空棱层,万水自漭渺。

行行得夷路,长辔策騕袅。

拼音

bǐ rén lì dān shū,fēn hé duò huāng yǎo。

yù láng hú wèi lái,gāo yì yún gòng miǎo。

yī nián cháng xī rì,sì xù nǎi guò niǎo。

ān néng jiǔ xiāng liú,huà bié qíng tài qiāo。

lí yán yì hé yǒu,zhàng yǔ duì mán piǎo。

xiū yǐ wā yǔ shé,rú yǐ qín jí liǎo。

xiāng jiāng dān lì shú,chàng wàng bō jiàng jiǎo。

ài jūn wēn kè zī,bù bèi huān bó rào。

miǎn huái jūn zǔ liè,dé cuì xué shén yǎo。

nǎi wēng cái qíng fù,wèi shì jiē zhé yāo。

zǎo jiāo lùn jīn lán,wǎn qì tuō luó niǎo。

gù cán jiān jīn zèng,liáo yòng kǔ yǔ xiǎo。

fā shēn zài qiú rén,cǐ lǐ wù zhě shǎo。

rén suī chù chén shì,xīn hé dù chén biǎo。

líng xiāo ér fǔ nì,wàn wù shú bù xiǎo。

guī mó yào hóng kuò,wén jiàn jì guǎ xiǎo。

nán fāng jūn zi jū,wú gǎn fèi qiáng jiǎo。

wù xīng ér nǚ liàn,hòu huì guī yǐ zhào。

qiān shān kōng léng céng,wàn shuǐ zì mǎng miǎo。

xíng xíng dé yí lù,zhǎng pèi cè yǎo niǎo。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →