题单令双清阁

中扃有天游,一室四海见。

倘无空虚地,六凿互争战。

琴堂故萧爽,向也正墙面。

棘茨莽蒙蔽,鼷鼠纷旋转。

刬除资豁达,顿觉云水眩。

瞰临幽阁出,率略重营缮。

从容五六客,尚得摇歌扇。

西山隔雉楼,佛髻三两现。

渺然宜北望,深碧湛芳茜。

群峰涌翠浪,远迩相明绚。

珍禽知几种,演漾花雪片。

有时惠风来,轻皱蹙霜练。

最怜明月夜,酒渴光可咽。

主人蔼优政,不愧宓子贱。

挠之莫能浊,聊用青白燕。

心澄迹自洁,眼静照还遍。

他年腾踏去,回观等邮传。

只今檐前渌,但足注诗砚。

予方混泥涂,每愧陪高宴。

更书梁栋间,何以贲花县。

拼音

zhōng jiōng yǒu tiān yóu,yī shì sì hǎi jiàn。

tǎng wú kōng xū dì,liù záo hù zhēng zhàn。

qín táng gù xiāo shuǎng,xiàng yě zhèng qiáng miàn。

jí cí mǎng méng bì,xī shǔ fēn xuán zhuǎn。

chǎn chú zī huō dá,dùn jué yún shuǐ xuàn。

kàn lín yōu gé chū,lǜ lüè zhòng yíng shàn。

cóng róng wǔ liù kè,shàng dé yáo gē shàn。

xī shān gé zhì lóu,fú jì sān liǎng xiàn。

miǎo rán yí běi wàng,shēn bì zhàn fāng qiàn。

qún fēng yǒng cuì làng,yuǎn ěr xiāng míng xuàn。

zhēn qín zhī jǐ zhǒng,yǎn yàng huā xuě piàn。

yǒu shí huì fēng lái,qīng zhòu cù shuāng liàn。

zuì lián míng yuè yè,jiǔ kě guāng kě yàn。

zhǔ rén ǎi yōu zhèng,bù kuì mì zi jiàn。

náo zhī mò néng zhuó,liáo yòng qīng bái yàn。

xīn chéng jì zì jié,yǎn jìng zhào hái biàn。

tā nián téng tà qù,huí guān děng yóu chuán。

zhǐ jīn yán qián lù,dàn zú zhù shī yàn。

yǔ fāng hùn ní tú,měi kuì péi gāo yàn。

gèng shū liáng dòng jiān,hé yǐ bēn huā xiàn。

作者介绍

胡寅

宋 · 1098年 - 1156年

宋建宁崇安人,字明仲,学者称致堂先生。胡安国侄。徽宗宣和三年进士。钦宗靖康初召为校书郎,从祭酒杨时受学。高宗建炎中因张浚荐,擢起居郎。上书陈抗金大计,反对茍安议和,言词切直。绍兴中为中书舍人,力阻遣使入金,出知严州、永州。官至礼部侍郎兼直学士院。秦桧当国,深忌之,以讥讪朝政落职,安置新州。桧死复官。卒谥文忠。有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》。

查看全部作品 →