同子瞻送子敦赴河北都运次韵

顾公涉沧海,宇宙观奇伟。

十年守沈冥,应笑柱下史。

动静虽有殊,要之盖棺已。

迩来拜东台,岩穴弹冠喜。

昂藏出风尘,壮志在千里。

忽持肤使节,急病仁为美。

翰林出新诗,风霆奔落纸。

朝廷日清明,君子慎所履。

行当继禹功,洒灾澹洪水。

过我伊洛间,松风醒俗耳。

拼音

gù gōng shè cāng hǎi,yǔ zhòu guān qí wěi。

shí nián shǒu shěn míng,yīng xiào zhù xià shǐ。

dòng jìng suī yǒu shū,yào zhī gài guān yǐ。

ěr lái bài dōng tái,yán xué dàn guān xǐ。

áng cáng chū fēng chén,zhuàng zhì zài qiān lǐ。

hū chí fū shǐ jié,jí bìng rén wèi měi。

hàn lín chū xīn shī,fēng tíng bēn luò zhǐ。

cháo tíng rì qīng míng,jūn zi shèn suǒ lǚ。

xíng dāng jì yǔ gōng,sǎ zāi dàn hóng shuǐ。

guò wǒ yī luò jiān,sōng fēng xǐng sú ěr。

作者介绍

范祖禹

宋 · 1041年 - 1098年

宋成都华阳人,字淳甫,一字梦得。范镇从孙。仁宗嘉祐八年进士。从司马光修《资治通鉴》,书成,除秘书省正字。哲宗立,除著作佐郎,充修《神宗实录》检讨官,历给事中、翰林学士。哲宗亲政,出知陕州。绍圣初,言者论其所修《实录》诋斥神宗,附会司马光变更新法,贬武安军节度副使、昭州别驾,永州安置。卒谥正献。撰《唐鉴》,论述唐高祖至昭宣帝三百年间政治得失;又有《范太史集》。

查看全部作品 →