送荥阳魏主簿

卓荦东都子,姓名闻十年。

穷冬雪塞空,千里至我门。

子足未及阈,我衣惊倒颠。

仆童相视疑,寮吏或不然。

俯首鹄鹤啄,进趋凫雁联。

青衫靴两脚,言色倩以温。

于公门岂少,乃独得公欢。

受知固不易,知士诚尤难。

我思屈童吏,欲辩难以言。

觞豆及嘉节,高堂列群贤。

文章看落笔,论议驰后先。

破石出至宝,决高泻长川。

光晖相磨晻,浩渺肆波澜。

寮吏愧我叹,仆童恪生颜。

我顾寮吏嘻,士岂以此观。

此聊为戏耳,以惊仆童昏。

士欲见其守,视其居贱贫。

欲知其所趋,试以义利干。

我始识其面,已窥其肺肝。

礼有来必往,木瓜报琅玕。

十年思见之,一日舍我还。

何用慰离居,赠子以短篇。

拼音

zhuó luò dōng dōu zi,xìng míng wén shí nián。

qióng dōng xuě sāi kōng,qiān lǐ zhì wǒ mén。

zi zú wèi jí yù,wǒ yī jīng dào diān。

pū tóng xiāng shì yí,liáo lì huò bù rán。

fǔ shǒu gǔ hè zhuó,jìn qū fú yàn lián。

qīng shān xuē liǎng jiǎo,yán sè qiàn yǐ wēn。

yú gōng mén qǐ shǎo,nǎi dú dé gōng huān。

shòu zhī gù bù yì,zhī shì chéng yóu nán。

wǒ sī qū tóng lì,yù biàn nán yǐ yán。

shāng dòu jí jiā jié,gāo táng liè qún xián。

wén zhāng kàn luò bǐ,lùn yì chí hòu xiān。

pò shí chū zhì bǎo,jué gāo xiè zhǎng chuān。

guāng huī xiāng mó àn,hào miǎo sì bō lán。

liáo lì kuì wǒ tàn,pū tóng kè shēng yán。

wǒ gù liáo lì xī,shì qǐ yǐ cǐ guān。

cǐ liáo wèi xì ěr,yǐ jīng pū tóng hūn。

shì yù jiàn qí shǒu,shì qí jū jiàn pín。

yù zhī qí suǒ qū,shì yǐ yì lì gàn。

wǒ shǐ shí qí miàn,yǐ kuī qí fèi gān。

lǐ yǒu lái bì wǎng,mù guā bào láng gān。

shí nián sī jiàn zhī,yī rì shě wǒ hái。

hé yòng wèi lí jū,zèng zi yǐ duǎn piān。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →