答原父

炎歊郁然蒸,午景炽方燄。

子来清风兴,萧萧吹几簟。

又如沃琼浆,遽饮不知厌。

嗟予学苦晚,白首困铅椠。

危疑奚所质,孔孟久已窆。

群儒窒自私,惟子通且赡。

幸时丐赢馀,屡得饱饥歉。

严严春秋经,大法谁敢觇。

三才失纲纪,五代极昏垫。

盗窃恣胠箧,英雄争奋剑。

兴亡两仓卒,事迹多遗欠。

才能纪成败,岂暇诛奸僭。

闻见患孤寡,是非谁证验。

尝欣同好恶,遂乞指瑕玷。

反蒙华衮褒,如誉嫫母艳。

救非当在早,已暴何由敛。

苟能哀癈痼,其可惜针砭。

风舲或许邀,湖绿方滟滟。

拼音

yán xiāo yù rán zhēng,wǔ jǐng chì fāng yàn。

zi lái qīng fēng xīng,xiāo xiāo chuī jǐ diàn。

yòu rú wò qióng jiāng,jù yǐn bù zhī yàn。

jiē yǔ xué kǔ wǎn,bái shǒu kùn qiān qiàn。

wēi yí xī suǒ zhì,kǒng mèng jiǔ yǐ biǎn。

qún rú zhì zì sī,wéi zi tōng qiě shàn。

xìng shí gài yíng yú,lǚ dé bǎo jī qiàn。

yán yán chūn qiū jīng,dà fǎ shuí gǎn chān。

sān cái shī gāng jì,wǔ dài jí hūn diàn。

dào qiè zì qū qiè,yīng xióng zhēng fèn jiàn。

xīng wáng liǎng cāng zú,shì jì duō yí qiàn。

cái néng jì chéng bài,qǐ xiá zhū jiān jiàn。

wén jiàn huàn gū guǎ,shì fēi shuí zhèng yàn。

cháng xīn tóng hǎo è,suì qǐ zhǐ xiá diàn。

fǎn méng huá gǔn bāo,rú yù mó mǔ yàn。

jiù fēi dāng zài zǎo,yǐ bào hé yóu liǎn。

gǒu néng āi fèi gù,qí kě xī zhēn biān。

fēng líng huò xǔ yāo,hú lǜ fāng yàn yàn。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →