乐哉襄阳人送刘太尉从广

嗟尔乐哉襄阳人,万屋连甍清汉滨。

语言轻清微带秦,南通交广西峨岷。

罗縠纤丽药物珍,枇杷甘橘荐清樽。

磊落金盘烂璘璘,槎头缩项昔所闻。

黄橙捣齑香复辛,春雷动地竹走根。

锦苞玉笋味争新,凤林花发南山春。

掩映谷口藏山门,楼台金碧瓦鳞鳞。

岘首高亭倚浮云,汉水如天泻沄沄。

斜阳返照白鸟群,两岸桑柘杂耕耘。

文王遗化已寂寞,千载谁复思其仁。

荆州汉魏以来重,古今相望多名臣。

嗟尔乐哉襄阳人,道扶白发抱幼孙。

远迎刘侯朱两轮,刘侯年少气甚淳。

诗书学问若寒士,樽俎谈笑多嘉宾。

往时邢洺有善政,至今遗爱留其民。

谁能持我诗以往,为我先贺襄阳人。

拼音

jiē ěr lè zāi xiāng yáng rén,wàn wū lián méng qīng hàn bīn。

yǔ yán qīng qīng wēi dài qín,nán tōng jiāo guǎng xī é mín。

luó hú xiān lì yào wù zhēn,pí pá gān jú jiàn qīng zūn。

lěi luò jīn pán làn lín lín,chá tóu suō xiàng xī suǒ wén。

huáng chéng dǎo jī xiāng fù xīn,chūn léi dòng dì zhú zǒu gēn。

jǐn bāo yù sǔn wèi zhēng xīn,fèng lín huā fā nán shān chūn。

yǎn yìng gǔ kǒu cáng shān mén,lóu tái jīn bì wǎ lín lín。

xiàn shǒu gāo tíng yǐ fú yún,hàn shuǐ rú tiān xiè yún yún。

xié yáng fǎn zhào bái niǎo qún,liǎng àn sāng zhè zá gēng yún。

wén wáng yí huà yǐ jì mò,qiān zài shuí fù sī qí rén。

jīng zhōu hàn wèi yǐ lái zhòng,gǔ jīn xiāng wàng duō míng chén。

jiē ěr lè zāi xiāng yáng rén,dào fú bái fā bào yòu sūn。

yuǎn yíng liú hóu zhū liǎng lún,liú hóu nián shǎo qì shén chún。

shī shū xué wèn ruò hán shì,zūn zǔ tán xiào duō jiā bīn。

wǎng shí xíng míng yǒu shàn zhèng,zhì jīn yí ài liú qí mín。

shuí néng chí wǒ shī yǐ wǎng,wèi wǒ xiān hè xiāng yáng rén。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →