读书

吾生本寒儒,老尚把书卷。

眼力虽已疲,心意殊未倦。

正经首唐虞,伪说起秦汉。

篇章异句读,解诂及笺传。

是非自相攻,去取在勇断。

初如两军交,乘胜方酣战。

当其旗鼓催,不觉人马汗。

至哉天下乐,终日在几案。

念昔始从师,力学希仕宦。

岂敢取声名,惟期脱贫贱。

忘食日已晡,燃薪夜侵旦。

谓言得志后,便可焚笔砚。

少偿辛苦时,惟事寝与饭。

岁月不我留,一生今过半。

中间尝忝窃,内外职文翰。

官荣日清近,廪给亦丰羡。

人情慎所习,鸩毒比安宴。

渐追时俗流,稍稍学营办。

杯盘穷水陆,宾客罗俊彦。

自从中年来,人事攻百箭。

非惟职有忧,亦自老可叹。

形骸苦衰病,心志亦退懦。

前时可喜事,闭眼不欲见。

惟寻旧读书,简编多朽断。

古人重温故,官事幸有间。

乃知读书勤,其乐固无限。

少而干禄利,老用忘忧患。

又知物贵久,至宝见百鍊。

纷华暂时好,俯仰浮云散。

淡泊味愈长,始终殊不变。

何时乞残骸,万一免罪谴。

买书载舟归,筑室颍水岸。

平生颇论述,铨次加点窜。

庶几垂后世,不默死刍豢。

信哉蠹书鱼,韩子语非讪。

拼音

wú shēng běn hán rú,lǎo shàng bǎ shū juǎn。

yǎn lì suī yǐ pí,xīn yì shū wèi juàn。

zhèng jīng shǒu táng yú,wěi shuō qǐ qín hàn。

piān zhāng yì jù dú,jiě gǔ jí jiān chuán。

shì fēi zì xiāng gōng,qù qǔ zài yǒng duàn。

chū rú liǎng jūn jiāo,chéng shèng fāng hān zhàn。

dāng qí qí gǔ cuī,bù jué rén mǎ hàn。

zhì zāi tiān xià lè,zhōng rì zài jǐ àn。

niàn xī shǐ cóng shī,lì xué xī shì huàn。

qǐ gǎn qǔ shēng míng,wéi qī tuō pín jiàn。

wàng shí rì yǐ bū,rán xīn yè qīn dàn。

wèi yán dé zhì hòu,biàn kě fén bǐ yàn。

shǎo cháng xīn kǔ shí,wéi shì qǐn yǔ fàn。

suì yuè bù wǒ liú,yī shēng jīn guò bàn。

zhōng jiān cháng tiǎn qiè,nèi wài zhí wén hàn。

guān róng rì qīng jìn,lǐn gěi yì fēng xiàn。

rén qíng shèn suǒ xí,zhèn dú bǐ ān yàn。

jiàn zhuī shí sú liú,shāo shāo xué yíng bàn。

bēi pán qióng shuǐ lù,bīn kè luó jùn yàn。

zì cóng zhōng nián lái,rén shì gōng bǎi jiàn。

fēi wéi zhí yǒu yōu,yì zì lǎo kě tàn。

xíng hái kǔ shuāi bìng,xīn zhì yì tuì nuò。

qián shí kě xǐ shì,bì yǎn bù yù jiàn。

wéi xún jiù dú shū,jiǎn biān duō xiǔ duàn。

gǔ rén zhòng wēn gù,guān shì xìng yǒu jiān。

nǎi zhī dú shū qín,qí lè gù wú xiàn。

shǎo ér gàn lù lì,lǎo yòng wàng yōu huàn。

yòu zhī wù guì jiǔ,zhì bǎo jiàn bǎi liàn。

fēn huá zàn shí hǎo,fǔ yǎng fú yún sàn。

dàn pō wèi yù zhǎng,shǐ zhōng shū bù biàn。

hé shí qǐ cán hái,wàn yī miǎn zuì qiǎn。

mǎi shū zài zhōu guī,zhù shì yǐng shuǐ àn。

píng shēng pǒ lùn shù,quán cì jiā diǎn cuàn。

shù jǐ chuí hòu shì,bù mò sǐ chú huàn。

xìn zāi dù shū yú,hán zi yǔ fēi shàn。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →