答谢景山遗古瓦砚歌

火数四百炎灵销,谁其代者当涂高。

穷奸极酷不易取,始知文章基扃牢。

坐挥长喙啄天下,豪杰竞起如猬毛。

董吕傕汜相继死,绍术权备争咆咻。

力彊者胜怯者败,岂较才德为功劳。

然犹到手不敢取,而使螟蝗生蝮蜪。

子丕当初不自耻,敢谓舜禹传之尧。

得之以此失亦此,谁知三马食一槽。

当其盛时争意气,叱咤雷雹生风飙。

干戈战罢数功阀,周蔑方召尧无皋。

英雄致酒奉高会,巍然铜雀高岧岧。

圆歌宛转激清徵,妙舞左右回纤腰。

一朝西陵看拱木,寂寞穗帐空萧萧。

当时凄凉已可叹,而况后世悲前朝。

高台已倾渐平地,此瓦一坠埋蓬蒿。

苔文半灭荒土蚀,战血曾经野火烧。

败皮弊网各有用,谁使镌镵成凸凹。

景山笔力若牛弩,句遒语老能挥毫。

嗟予夺得何所用,簿领朱墨徒纷淆。

走官南北未尝舍,缇袭三四勤缄包。

有时属思欲飞洒,意绪轧轧难抽缫。

舟行屡备水神夺,往往冥晦遭风涛。

质顽物久有精怪,常恐变化成灵妖。

名都所至必传玩,爱之不换鲁宝刀。

长歌送我怪且伟,欲报惭愧无琼瑶。

拼音

huǒ shù sì bǎi yán líng xiāo,shuí qí dài zhě dāng tú gāo。

qióng jiān jí kù bù yì qǔ,shǐ zhī wén zhāng jī jiōng láo。

zuò huī zhǎng huì zhuó tiān xià,háo jié jìng qǐ rú wèi máo。

dǒng lǚ jué sì xiāng jì sǐ,shào shù quán bèi zhēng páo xiū。

lì jiàng zhě shèng qiè zhě bài,qǐ jiào cái dé wèi gōng láo。

rán yóu dào shǒu bù gǎn qǔ,ér shǐ míng huáng shēng fù táo。

zi pī dāng chū bù zì chǐ,gǎn wèi shùn yǔ chuán zhī yáo。

dé zhī yǐ cǐ shī yì cǐ,shuí zhī sān mǎ shí yī cáo。

dāng qí shèng shí zhēng yì qì,chì zhà léi báo shēng fēng biāo。

gàn gē zhàn bà shù gōng fá,zhōu miè fāng zhào yáo wú gāo。

yīng xióng zhì jiǔ fèng gāo huì,wēi rán tóng què gāo tiáo tiáo。

yuán gē wǎn zhuǎn jī qīng zhēng,miào wǔ zuǒ yòu huí xiān yāo。

yī cháo xī líng kàn gǒng mù,jì mò suì zhàng kōng xiāo xiāo。

dāng shí qī liáng yǐ kě tàn,ér kuàng hòu shì bēi qián cháo。

gāo tái yǐ qīng jiàn píng dì,cǐ wǎ yī zhuì mái péng hāo。

tái wén bàn miè huāng tǔ shí,zhàn xuè céng jīng yě huǒ shāo。

bài pí bì wǎng gè yǒu yòng,shuí shǐ juān chán chéng tū āo。

jǐng shān bǐ lì ruò niú nǔ,jù qiú yǔ lǎo néng huī háo。

jiē yǔ duó dé hé suǒ yòng,bù lǐng zhū mò tú fēn xiáo。

zǒu guān nán běi wèi cháng shě,tí xí sān sì qín jiān bāo。

yǒu shí shǔ sī yù fēi sǎ,yì xù yà yà nán chōu sāo。

zhōu xíng lǚ bèi shuǐ shén duó,wǎng wǎng míng huì zāo fēng tāo。

zhì wán wù jiǔ yǒu jīng guài,cháng kǒng biàn huà chéng líng yāo。

míng dōu suǒ zhì bì chuán wán,ài zhī bù huàn lǔ bǎo dāo。

zhǎng gē sòng wǒ guài qiě wěi,yù bào cán kuì wú qióng yáo。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →