乞药有感呈梅圣俞

宣州紫沙合,圆若截郫筒。

偶得今十载,走宦南北东。

持之圣俞家,乞药戒羸僮。

圣俞见之喜,遽以手磨砻。

谓此吾家物,问谁持赠公。

因嗟与君交,事事无不同。

忆昔初识面,青衫游洛中。

高标不可揖,杳若云间鸿。

不独体轻健,目明仍耳聪。

尔来三十年,多难百忧攻。

君晚得奇药,灵根斸离宫。

其状若狗蹄,其香比芎藭。

爱君方食贫,面色悦以丰。

不惮乞馀剂,庶几助衰癃。

平时一笑欢,饮酒各争雄。

向老百病出,区区论药功。

衰盛物常理,循环势无穷。

寄语少年儿,慎勿笑两翁。

拼音

xuān zhōu zǐ shā hé,yuán ruò jié pí tǒng。

ǒu dé jīn shí zài,zǒu huàn nán běi dōng。

chí zhī shèng yú jiā,qǐ yào jiè léi tóng。

shèng yú jiàn zhī xǐ,jù yǐ shǒu mó lóng。

wèi cǐ wú jiā wù,wèn shuí chí zèng gōng。

yīn jiē yǔ jūn jiāo,shì shì wú bù tóng。

yì xī chū shí miàn,qīng shān yóu luò zhōng。

gāo biāo bù kě yī,yǎo ruò yún jiān hóng。

bù dú tǐ qīng jiàn,mù míng réng ěr cōng。

ěr lái sān shí nián,duō nán bǎi yōu gōng。

jūn wǎn dé qí yào,líng gēn zhǔ lí gōng。

qí zhuàng ruò gǒu tí,qí xiāng bǐ qiōng qióng。

ài jūn fāng shí pín,miàn sè yuè yǐ fēng。

bù dàn qǐ yú jì,shù jǐ zhù shuāi lóng。

píng shí yī xiào huān,yǐn jiǔ gè zhēng xióng。

xiàng lǎo bǎi bìng chū,qū qū lùn yào gōng。

shuāi shèng wù cháng lǐ,xún huán shì wú qióng。

jì yǔ shǎo nián ér,shèn wù xiào liǎng wēng。

作者介绍

欧阳修

宋 · 1007年 - 1072年

欧阳修,字永叔,号醉翁,晚年又号“六一居士”,吉州永丰(今江西吉安永丰)人,自称庐陵人。谥号文忠,世称欧阳文忠公,北宋卓越的政治家、文学家、史学家,与(唐朝)韩愈、柳宗元、(宋朝)王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

查看全部作品 →