同陈治甫邓伯乔何龙友朱惟四何伯承游峡山登眺虚岩绝顶得二十韵

神工开佛刹,鬼斧凿虹桥。

两峡攒流小,孤峰抱寺遥。

烟霞低几槛,钟梵落江潮。

洞古云常湿,崖阴雪未消。

昔来望空翠,此日陟岧峣。

萝月诸天近,松风万壑骄。

鸟啼皆说法,霞起尽成标。

灵药芝田供,金绳觉路招。

日车何用驾,风驭似相邀。

鹤度瑶笙响,云开绛节朝。

尘襟思洗涤,仙路隔冥寥。

俯仰成今昔,年华老世嚣。

此身何著落,生趣转萧条。

方外期高尚,区中惬久要。

宁须待婚嫁,且去混渔樵。

服制山中薜,粮收峡口苗。

回头当早早,失路恐迢迢。

有分寻真去,无才免俗谯。

悟来翁失马,梦去鹿蒙蕉。

天明解缆去,又任梗蓬飘。

拼音

shén gōng kāi fú shā,guǐ fǔ záo hóng qiáo。

liǎng xiá zǎn liú xiǎo,gū fēng bào sì yáo。

yān xiá dī jǐ kǎn,zhōng fàn luò jiāng cháo。

dòng gǔ yún cháng shī,yá yīn xuě wèi xiāo。

xī lái wàng kōng cuì,cǐ rì zhì tiáo yáo。

luó yuè zhū tiān jìn,sōng fēng wàn hè jiāo。

niǎo tí jiē shuō fǎ,xiá qǐ jǐn chéng biāo。

líng yào zhī tián gōng,jīn shéng jué lù zhāo。

rì chē hé yòng jià,fēng yù shì xiāng yāo。

hè dù yáo shēng xiǎng,yún kāi jiàng jié cháo。

chén jīn sī xǐ dí,xiān lù gé míng liáo。

fǔ yǎng chéng jīn xī,nián huá lǎo shì xiāo。

cǐ shēn hé zhù luò,shēng qù zhuǎn xiāo tiáo。

fāng wài qī gāo shàng,qū zhōng qiè jiǔ yào。

níng xū dài hūn jià,qiě qù hùn yú qiáo。

fú zhì shān zhōng bì,liáng shōu xiá kǒu miáo。

huí tóu dāng zǎo zǎo,shī lù kǒng tiáo tiáo。

yǒu fēn xún zhēn qù,wú cái miǎn sú qiáo。

wù lái wēng shī mǎ,mèng qù lù méng jiāo。

tiān míng jiě lǎn qù,yòu rèn gěng péng piāo。

作者介绍

李孙宸

明 · ? - ?

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

查看全部作品 →