感秋六首

短松青铁干,童童三尺馀。

花实少姿媚,独与寒心俱。

暴霜时侵凌,奋怒张雄须。

长楸拥肿材,旁荫可容车。

秋风一夕来,解剥惟朽株。

物性在坚柔,何必长短殊。

楸叶已泥滓,松干犹青肤。

无烦问高下,且辨荣与枯。

拼音

duǎn sōng qīng tiě gàn,tóng tóng sān chǐ yú。

huā shí shǎo zī mèi,dú yǔ hán xīn jù。

bào shuāng shí qīn líng,fèn nù zhāng xióng xū。

zhǎng qiū yōng zhǒng cái,páng yīn kě róng chē。

qiū fēng yī xī lái,jiě bō wéi xiǔ zhū。

wù xìng zài jiān róu,hé bì zhǎng duǎn shū。

qiū yè yǐ ní zǐ,sōng gàn yóu qīng fū。

wú fán wèn gāo xià,qiě biàn róng yǔ kū。

作者介绍

郑獬

宋 · 1022年 - 1072年

宋安州安陆人,字毅夫,一作义夫。仁宗皇祐五年进士第一。通判陈州,入直集贤院。英宗治平朝,判三班院。神宗初,拜翰林学士,权发遣开封府。不以新法治狱,忤王安石,出知杭州,未几徙青州。时方散青苗钱,以不忍使民无罪而陷法网,引疾提举鸿庆宫。有《郧溪集》。

查看全部作品 →