题关彦长孤山四照阁

湖山天下之绝境,群山绕湖千百重。

碧笋四插明镜外,此阁正落明镜中。

绿波一穗扫沙尾,拥门尽是红芙蓉。

清香断处接苍霭,绿萝攀树登高峰。

当轩不置窗与槛,湖光山翠还相通。

侧耳似闻天上语,接手便欲翻长空。

忽疑跃入画屏上,但觉毛发生清风。

光景动荡失天地,直与颢气争雌雄。

君何容易得此处,着意镵凿由天公。

西湖虽然多佳境,游人到此景遂穷。

昔日郎官退居此,足踏藤履手携筇。

时陪金壶宴亲旧,船飞两楫如归鸿。

溪鱼鲜白玉膏脆,林果红熟燕脂浓。

挥弄清泉倚苍石,当时即是神仙翁。

又况诸子尽奋发,绿袍照烂时相从。

我来登览但叹息,有家不得居江东。

至今此景常入梦,尚有清气留心胸。

屡蒙书尾追拙唱,强临纸札诚难工。

湖山有灵必见笑,便与弃掷无留踪。

直须收拾买邻舍,兄乎异日能相容。

拼音

hú shān tiān xià zhī jué jìng,qún shān rào hú qiān bǎi zhòng。

bì sǔn sì chā míng jìng wài,cǐ gé zhèng luò míng jìng zhōng。

lǜ bō yī suì sǎo shā wěi,yōng mén jǐn shì hóng fú róng。

qīng xiāng duàn chù jiē cāng ǎi,lǜ luó pān shù dēng gāo fēng。

dāng xuān bù zhì chuāng yǔ kǎn,hú guāng shān cuì hái xiāng tōng。

cè ěr shì wén tiān shàng yǔ,jiē shǒu biàn yù fān zhǎng kōng。

hū yí yuè rù huà píng shàng,dàn jué máo fā shēng qīng fēng。

guāng jǐng dòng dàng shī tiān dì,zhí yǔ hào qì zhēng cí xióng。

jūn hé róng yì dé cǐ chù,zhe yì chán záo yóu tiān gōng。

xī hú suī rán duō jiā jìng,yóu rén dào cǐ jǐng suì qióng。

xī rì láng guān tuì jū cǐ,zú tà téng lǚ shǒu xié qióng。

shí péi jīn hú yàn qīn jiù,chuán fēi liǎng jí rú guī hóng。

xī yú xiān bái yù gāo cuì,lín guǒ hóng shú yàn zhī nóng。

huī nòng qīng quán yǐ cāng shí,dāng shí jí shì shén xiān wēng。

yòu kuàng zhū zi jǐn fèn fā,lǜ páo zhào làn shí xiāng cóng。

wǒ lái dēng lǎn dàn tàn xī,yǒu jiā bù dé jū jiāng dōng。

zhì jīn cǐ jǐng cháng rù mèng,shàng yǒu qīng qì liú xīn xiōng。

lǚ méng shū wěi zhuī zhuō chàng,qiáng lín zhǐ zhá chéng nán gōng。

hú shān yǒu líng bì jiàn xiào,biàn yǔ qì zhì wú liú zōng。

zhí xū shōu shí mǎi lín shě,xiōng hū yì rì néng xiāng róng。

作者介绍

郑獬

宋 · 1022年 - 1072年

宋安州安陆人,字毅夫,一作义夫。仁宗皇祐五年进士第一。通判陈州,入直集贤院。英宗治平朝,判三班院。神宗初,拜翰林学士,权发遣开封府。不以新法治狱,忤王安石,出知杭州,未几徙青州。时方散青苗钱,以不忍使民无罪而陷法网,引疾提举鸿庆宫。有《郧溪集》。

查看全部作品 →