杨村道中偶晴

童仆喧喧语,篮舆十里轻。

雨收沙路净,溪涨石滩平。

叠嶂千峰秀,残霞数道明。

秋容谁可状,一洗客心清。

拼音

tóng pū xuān xuān yǔ,lán yú shí lǐ qīng。

yǔ shōu shā lù jìng,xī zhǎng shí tān píng。

dié zhàng qiān fēng xiù,cán xiá shù dào míng。

qiū róng shuí kě zhuàng,yī xǐ kè xīn qīng。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →