赋得卫敬瑜妻为姚太史节母

兰蕙为芳柏为节,机杼盈霜襭盈月。卫家有妇年十馀,夫婿一朝成死别。

植来墓树尽连枝,岁月春秋屡改移。自去自来江上燕,年年还向屋梁飞。

生命不辰那复怨,偏栖并及飞来燕。含情相念转相怜,密意隔年传缕线。

岂为酬恩感故人,由来匪石心难转。卓哉妇义挺千秋,纲常道丧世悠悠。

谁似姚家生太史,母德岂但襄阳俦。二十稿砧亡,诸姑在乳哺。

非难地下从衰门悬一缕,艰虞况复百忧煎。未亡之人当门户,茫茫谁为问穹苍。

手鞠遗孤日正长,孤理遗编母理织。相对寒檠夜未央,跳丸得似流光疾。

四十馀年如一日,一朝太史振家声。天赉皇家作良弼,始知大贤奋迹自多奇。

是母故能生是儿,鸿鹄育成苞凤彩,此志宁教燕雀知。

拼音

lán huì wèi fāng bǎi wèi jié,jī zhù yíng shuāng xié yíng yuè。wèi jiā yǒu fù nián shí yú,fū xù yī cháo chéng sǐ bié。

zhí lái mù shù jǐn lián zhī,suì yuè chūn qiū lǚ gǎi yí。zì qù zì lái jiāng shàng yàn,nián nián hái xiàng wū liáng fēi。

shēng mìng bù chén nà fù yuàn,piān qī bìng jí fēi lái yàn。hán qíng xiāng niàn zhuǎn xiāng lián,mì yì gé nián chuán lǚ xiàn。

qǐ wèi chóu ēn gǎn gù rén,yóu lái fěi shí xīn nán zhuǎn。zhuó zāi fù yì tǐng qiān qiū,gāng cháng dào sàng shì yōu yōu。

shuí shì yáo jiā shēng tài shǐ,mǔ dé qǐ dàn xiāng yáng chóu。èr shí gǎo zhēn wáng,zhū gū zài rǔ bǔ。

fēi nán dì xià cóng shuāi mén xuán yī lǚ,jiān yú kuàng fù bǎi yōu jiān。wèi wáng zhī rén dāng mén hù,máng máng shuí wèi wèn qióng cāng。

shǒu jū yí gū rì zhèng zhǎng,gū lǐ yí biān mǔ lǐ zhī。xiāng duì hán qíng yè wèi yāng,tiào wán dé shì liú guāng jí。

sì shí yú nián rú yī rì,yī cháo tài shǐ zhèn jiā shēng。tiān lài huáng jiā zuò liáng bì,shǐ zhī dà xián fèn jì zì duō qí。

shì mǔ gù néng shēng shì ér,hóng gǔ yù chéng bāo fèng cǎi,cǐ zhì níng jiào yàn què zhī。

作者介绍

李孙宸

明 · ? - ?

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

查看全部作品 →