采石登太白楼作

牛渚山前采石矶,回波乱石相撑支。上开石壁烟霞岛,连峰相向势崄崎。

我来欲访吾家老太白,天风飒飒吹我衣。白也天上长庚星,偶落人间留姓名。

供奉金銮聊玩世,往往斗酒自沈冥。凭陵意气山岳折,浩荡胸怀河汉倾。

一从挥手谢金阙,把酒山头问明月。千秋留此谪仙楼,馀韵流风未销歇。

蛾眉亭碣没蓬蒿,两岸青山片月高。只见长江汩汩万里送寒涛,极目齐州瀛海渺忽如鸿毛。

楼中之人去不复,楼外斜阳芳草绿。人生徒苦自结刺,弹丸不及流光速。

奈何不饮,日为浮利浮名成龌龊。松簧似奏清平曲,长夜岂照金莲烛。

不知何人与公沽酒共夜台,白杨萧萧野花开。空馀文章千古云汉共昭回,使我今日徘徊瞻眺彷公跨鹤乘云欲下来。

公乎公乎,何不跨鹤乘云遂下来。

拼音

niú zhǔ shān qián cǎi shí jī,huí bō luàn shí xiāng chēng zhī。shàng kāi shí bì yān xiá dǎo,lián fēng xiāng xiàng shì xiǎn qí。

wǒ lái yù fǎng wú jiā lǎo tài bái,tiān fēng sà sà chuī wǒ yī。bái yě tiān shàng zhǎng gēng xīng,ǒu luò rén jiān liú xìng míng。

gōng fèng jīn luán liáo wán shì,wǎng wǎng dòu jiǔ zì shěn míng。píng líng yì qì shān yuè zhé,hào dàng xiōng huái hé hàn qīng。

yī cóng huī shǒu xiè jīn quē,bǎ jiǔ shān tóu wèn míng yuè。qiān qiū liú cǐ zhé xiān lóu,yú yùn liú fēng wèi xiāo xiē。

é méi tíng jié méi péng hāo,liǎng àn qīng shān piàn yuè gāo。zhǐ jiàn zhǎng jiāng gǔ gǔ wàn lǐ sòng hán tāo,jí mù qí zhōu yíng hǎi miǎo hū rú hóng máo。

lóu zhōng zhī rén qù bù fù,lóu wài xié yáng fāng cǎo lǜ。rén shēng tú kǔ zì jié cì,dàn wán bù jí liú guāng sù。

nài hé bù yǐn,rì wèi fú lì fú míng chéng wò chuò。sōng huáng shì zòu qīng píng qū,zhǎng yè qǐ zhào jīn lián zhú。

bù zhī hé rén yǔ gōng gū jiǔ gòng yè tái,bái yáng xiāo xiāo yě huā kāi。kōng yú wén zhāng qiān gǔ yún hàn gòng zhāo huí,shǐ wǒ jīn rì pái huái zhān tiào páng gōng kuà hè chéng yún yù xià lái。

gōng hū gōng hū,hé bù kuà hè chéng yún suì xià lái。

作者介绍

李孙宸

明 · ? - ?

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

查看全部作品 →