访米仲诏光禄留坐因招同姜仲讱何龙友王季重同集

朔风吹落天河雪,剥我饥肤冻欲裂。

可堪车马日溷人,怀刺纷纷问典谒。

日暮经过御苑傍,惟君风雅登君堂。

相看意气飞扬甚,为我添招旧酒狂。

客来共解衣冠坐,稚子烹茶自爇香。

恢谐亦自关名理,潦倒何妨出肺肠。

须臾明月鉴窗白,霜华片片琉璃色。

空中光怪不得藏,万峰千峦生几席。

几席峰峦实幻多,耳目惶惑醉颜酡。

主人爱客情未已,新词更唤雪儿歌。

歌喉婉转箫声咽,为君更酌金叵罗。

似此为欢不尽赏,明月红尘奈若何。

长安作吏无多味,岁月驱人疾于驶。

故山猿鹤未可期,眼底荣华只如此。

同调吾曹复几人,聚首何能但尔尔。

屈指春花事不遥,与君重理桂丛招。

但得幽期长不负,一官脱屣亦翛翛。

拼音

shuò fēng chuī luò tiān hé xuě,bō wǒ jī fū dòng yù liè。

kě kān chē mǎ rì hùn rén,huái cì fēn fēn wèn diǎn yè。

rì mù jīng guò yù yuàn bàng,wéi jūn fēng yǎ dēng jūn táng。

xiāng kàn yì qì fēi yáng shén,wèi wǒ tiān zhāo jiù jiǔ kuáng。

kè lái gòng jiě yī guān zuò,zhì zi pēng chá zì ruò xiāng。

huī xié yì zì guān míng lǐ,lǎo dào hé fáng chū fèi cháng。

xū yú míng yuè jiàn chuāng bái,shuāng huá piàn piàn liú lí sè。

kōng zhōng guāng guài bù dé cáng,wàn fēng qiān luán shēng jǐ xí。

jǐ xí fēng luán shí huàn duō,ěr mù huáng huò zuì yán tuó。

zhǔ rén ài kè qíng wèi yǐ,xīn cí gèng huàn xuě ér gē。

gē hóu wǎn zhuǎn xiāo shēng yàn,wèi jūn gèng zhuó jīn pǒ luó。

shì cǐ wèi huān bù jǐn shǎng,míng yuè hóng chén nài ruò hé。

zhǎng ān zuò lì wú duō wèi,suì yuè qū rén jí yú shǐ。

gù shān yuán hè wèi kě qī,yǎn dǐ róng huá zhǐ rú cǐ。

tóng diào wú cáo fù jǐ rén,jù shǒu hé néng dàn ěr ěr。

qū zhǐ chūn huā shì bù yáo,yǔ jūn zhòng lǐ guì cóng zhāo。

dàn dé yōu qī zhǎng bù fù,yī guān tuō xǐ yì xiāo xiāo。

作者介绍

李孙宸

明 · ? - ?

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

查看全部作品 →