和时升贻斋阁十韵

吏涂何就窘,士节要安常。

逐物终迷路,看书免面墙。

借邻通隙地,对壁敞幽房。

架插三冬史,炉薰一炷香。

丛兰分晚吹,疏竹罅晨光。

济难嗟无策,攻愁赖有方。

稍知休簿领,谁暇剡封章。

池草春成梦,案萤秋满囊。

良朋来款曲,佳句为铺张。

功业奚须问,前贤拟杜康。

拼音

lì tú hé jiù jiǒng,shì jié yào ān cháng。

zhú wù zhōng mí lù,kàn shū miǎn miàn qiáng。

jiè lín tōng xì dì,duì bì chǎng yōu fáng。

jià chā sān dōng shǐ,lú xūn yī zhù xiāng。

cóng lán fēn wǎn chuī,shū zhú xià chén guāng。

jì nán jiē wú cè,gōng chóu lài yǒu fāng。

shāo zhī xiū bù lǐng,shuí xiá shàn fēng zhāng。

chí cǎo chūn chéng mèng,àn yíng qiū mǎn náng。

liáng péng lái kuǎn qū,jiā jù wèi pù zhāng。

gōng yè xī xū wèn,qián xián nǐ dù kāng。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →