送计敏夫赴阙

衣冠半知识,喜君天下士。

奥学沧溟深,高谈风雨驶。

胸中富经纶,忧国心屡痞。

誓言排阊阖,开口献天子。

时绌道不伸,倦怀归故里。

盘礴曾几时,九天飞诏旨。

春风饱征帆,一苇吴江水。

见晚上应嗟,使华聊复尔。

丞相君之甥,风流酷相似。

彤陛看摩肩,笑谈销敌垒。

君家有世臣,名实耀国史。

奇谋付子孙,鞭笞馀马棰。

行增前德光,更雪中朝耻。

事成岂因人,碌碌焉能比。

我昔缀僚末,高山日仰止。

穷达两悬殊,星辰视泥滓。

平生白眼多,君独挂牙齿。

更须假扶摇,南溟将一徙。

拼音

yī guān bàn zhī shí,xǐ jūn tiān xià shì。

ào xué cāng míng shēn,gāo tán fēng yǔ shǐ。

xiōng zhōng fù jīng lún,yōu guó xīn lǚ pǐ。

shì yán pái chāng hé,kāi kǒu xiàn tiān zi。

shí chù dào bù shēn,juàn huái guī gù lǐ。

pán bó céng jǐ shí,jiǔ tiān fēi zhào zhǐ。

chūn fēng bǎo zhēng fān,yī wěi wú jiāng shuǐ。

jiàn wǎn shàng yīng jiē,shǐ huá liáo fù ěr。

chéng xiāng jūn zhī shēng,fēng liú kù xiāng shì。

tóng bì kàn mó jiān,xiào tán xiāo dí lěi。

jūn jiā yǒu shì chén,míng shí yào guó shǐ。

qí móu fù zi sūn,biān chī yú mǎ chuí。

xíng zēng qián dé guāng,gèng xuě zhōng cháo chǐ。

shì chéng qǐ yīn rén,lù lù yān néng bǐ。

wǒ xī zhuì liáo mò,gāo shān rì yǎng zhǐ。

qióng dá liǎng xuán shū,xīng chén shì ní zǐ。

píng shēng bái yǎn duō,jūn dú guà yá chǐ。

gèng xū jiǎ fú yáo,nán míng jiāng yī xǐ。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →