中秋待月以星辰避彩乾坤静为韵分得避字

大火西流金用事,四海八荒蟠杀气。

风凄露冷雨涔涔,草木山川遍憔悴。

天公有眼老亦昏,妙手凭谁刮双翳。

一年佳月在今夕,可奈太清云点缀。

大威神力宰官身,开阖阴阳本游戏。

晚来微念入何许,顷刻氛霾变澄霁。

坐客惊起一凭栏,三峨新扫修眉翠。

瑶台飞镜贴寒空,流水无声光满地。

明吞万象却星辰,影落千岩走魑魅。

樽罍预设众初疑,唤得嫦娥乃容易。

良夜沈沈桂树高,兴发却嗟清影驶。

此时此乐不长有,一醉已拚那敢避。

更阑酒尽东方白,望舒迤逦还归辔。

我欲从之上广寒,挹取金波洗尘世。

拼音

dà huǒ xī liú jīn yòng shì,sì hǎi bā huāng pán shā qì。

fēng qī lù lěng yǔ cén cén,cǎo mù shān chuān biàn qiáo cuì。

tiān gōng yǒu yǎn lǎo yì hūn,miào shǒu píng shuí guā shuāng yì。

yī nián jiā yuè zài jīn xī,kě nài tài qīng yún diǎn zhuì。

dà wēi shén lì zǎi guān shēn,kāi hé yīn yáng běn yóu xì。

wǎn lái wēi niàn rù hé xǔ,qǐng kè fēn mái biàn chéng jì。

zuò kè jīng qǐ yī píng lán,sān é xīn sǎo xiū méi cuì。

yáo tái fēi jìng tiē hán kōng,liú shuǐ wú shēng guāng mǎn dì。

míng tūn wàn xiàng què xīng chén,yǐng luò qiān yán zǒu chī mèi。

zūn léi yù shè zhòng chū yí,huàn dé cháng é nǎi róng yì。

liáng yè shěn shěn guì shù gāo,xīng fā què jiē qīng yǐng shǐ。

cǐ shí cǐ lè bù zhǎng yǒu,yī zuì yǐ pàn nà gǎn bì。

gèng lán jiǔ jǐn dōng fāng bái,wàng shū yí lǐ hái guī pèi。

wǒ yù cóng zhī shàng guǎng hán,yì qǔ jīn bō xǐ chén shì。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →