题史元量芳润堂

圣经杲杲日翔空,元与后学开愚蒙。

著述成书不得已,令人诵习知吾宗。

辞文旨远非外至,一一流出自胸中。

如木有根水有源,敷荣浸渍乃无穷。

此道含灵悉具足,圣人庸人心本同。

如何异见立仁智,百辙千歧碍不同。

寻枝逐派遂忘返,痴儿失路迷西东。

岂无达者为拈出,抉剔众瞽刳群聋。

史侯名堂深意在,眼悬明镜磨青铜。

欲将妙义示当世,岂独用训垂髫童。

我初闻之喜击节,心心相照密冲融。

作诗粉饰虽赘语,要令万古还淳风。

拼音

shèng jīng gǎo gǎo rì xiáng kōng,yuán yǔ hòu xué kāi yú méng。

zhù shù chéng shū bù dé yǐ,lìng rén sòng xí zhī wú zōng。

cí wén zhǐ yuǎn fēi wài zhì,yī yī liú chū zì xiōng zhōng。

rú mù yǒu gēn shuǐ yǒu yuán,fū róng jìn zì nǎi wú qióng。

cǐ dào hán líng xī jù zú,shèng rén yōng rén xīn běn tóng。

rú hé yì jiàn lì rén zhì,bǎi zhé qiān qí ài bù tóng。

xún zhī zhú pài suì wàng fǎn,chī ér shī lù mí xī dōng。

qǐ wú dá zhě wèi niān chū,jué tī zhòng gǔ kū qún lóng。

shǐ hóu míng táng shēn yì zài,yǎn xuán míng jìng mó qīng tóng。

yù jiāng miào yì shì dāng shì,qǐ dú yòng xùn chuí tiáo tóng。

wǒ chū wén zhī xǐ jī jié,xīn xīn xiāng zhào mì chōng róng。

zuò shī fěn shì suī zhuì yǔ,yào lìng wàn gǔ hái chún fēng。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →