和曾端伯安抚劝道歌

保形保生保命,戒色戒酒戒茶。

夜气若要长在,晚食尤宜减些。

养心莫如寡欲,存诚唯是闲邪。

辨得天清地浊,吞取日精月华。

寒灰便是发焰,枯根立可生芽。

学者舍本逐末,病眼执著空花。

罔穷圣道一辙,徒诵丹书五车。

正似鍊和金矿,何殊嚼蔗吞查。

不知达人到此,元始浩劫为家。

燕坐能事毕矣,行遍海角天涯。

鉴明不受微垢,玉洁靡见纤瑕。

视轩冕如桎梏,弃财宝若泥沙。

曲江一轮秋桂,岂容雾掩云遮。

盘旋火龙水虎,和合阴汞阳砂。

真身自然腾化,驾凤高凌紫霞。

哀哉傍门小法,作用千种参差。

个个辛苦无成,白首空自悲嗟。

拼音

bǎo xíng bǎo shēng bǎo mìng,jiè sè jiè jiǔ jiè chá。

yè qì ruò yào zhǎng zài,wǎn shí yóu yí jiǎn xiē。

yǎng xīn mò rú guǎ yù,cún chéng wéi shì xián xié。

biàn dé tiān qīng dì zhuó,tūn qǔ rì jīng yuè huá。

hán huī biàn shì fā yàn,kū gēn lì kě shēng yá。

xué zhě shě běn zhú mò,bìng yǎn zhí zhù kōng huā。

wǎng qióng shèng dào yī zhé,tú sòng dān shū wǔ chē。

zhèng shì liàn hé jīn kuàng,hé shū jué zhè tūn chá。

bù zhī dá rén dào cǐ,yuán shǐ hào jié wèi jiā。

yàn zuò néng shì bì yǐ,xíng biàn hǎi jiǎo tiān yá。

jiàn míng bù shòu wēi gòu,yù jié mí jiàn xiān xiá。

shì xuān miǎn rú zhì gù,qì cái bǎo ruò ní shā。

qū jiāng yī lún qiū guì,qǐ róng wù yǎn yún zhē。

pán xuán huǒ lóng shuǐ hǔ,hé hé yīn gǒng yáng shā。

zhēn shēn zì rán téng huà,jià fèng gāo líng zǐ xiá。

āi zāi bàng mén xiǎo fǎ,zuò yòng qiān zhǒng cān chà。

gè gè xīn kǔ wú chéng,bái shǒu kōng zì bēi jiē。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →