再和二首

涉海必假舟航,登山当寻蹊径。

每叹修身错路,譬如饮药加病。

逢人须是问津,有心未免击磬。

况遇先觉先知,早明不垢不净。

七情涣若冰雪,一性湛然渊静。

虚无体道合真,恬淡乐天知命。

外之寇贼消亡,内焉邦家昌盛。

初守一以处和,乃无事而生定。

教不倦称乎仁,德分人谓之圣。

故玉非琢不成,惟木从绳而正。

要明师指药物,藉元神为本柄。

大道多歧亡羊,至人用心若镜。

何妨常善救物,免使大惑易性。

门庭既已趣入,根株亦须穷竟。

直至出死超生,方知聋者善听。

拼音

shè hǎi bì jiǎ zhōu háng,dēng shān dāng xún qī jìng。

měi tàn xiū shēn cuò lù,pì rú yǐn yào jiā bìng。

féng rén xū shì wèn jīn,yǒu xīn wèi miǎn jī qìng。

kuàng yù xiān jué xiān zhī,zǎo míng bù gòu bù jìng。

qī qíng huàn ruò bīng xuě,yī xìng zhàn rán yuān jìng。

xū wú tǐ dào hé zhēn,tián dàn lè tiān zhī mìng。

wài zhī kòu zéi xiāo wáng,nèi yān bāng jiā chāng shèng。

chū shǒu yī yǐ chù hé,nǎi wú shì ér shēng dìng。

jiào bù juàn chēng hū rén,dé fēn rén wèi zhī shèng。

gù yù fēi zuó bù chéng,wéi mù cóng shéng ér zhèng。

yào míng shī zhǐ yào wù,jí yuán shén wèi běn bǐng。

dà dào duō qí wáng yáng,zhì rén yòng xīn ruò jìng。

hé fáng cháng shàn jiù wù,miǎn shǐ dà huò yì xìng。

mén tíng jì yǐ qù rù,gēn zhū yì xū qióng jìng。

zhí zhì chū sǐ chāo shēng,fāng zhī lóng zhě shàn tīng。

作者介绍

郭印

宋 · ? - ?

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

查看全部作品 →