猛虎行

猛虎生在深山,额胡白,文胡斑。竟日攫人充肠腹,樵采无敢出其间。

乃托巫咸,往诉山神。山神怒责虎,上天好生虎食人。

猛虎俯首向神言,山南有鹿山北麋,爪牙不足卫其身。

朝游林莽,暮充鼎珍。虎若不食人,将久同鹿麋烹。

吁嗟,畏恶残善人情非,乃尚欲愚猛虎为。

拼音

měng hǔ shēng zài shēn shān,é hú bái,wén hú bān。jìng rì jué rén chōng cháng fù,qiáo cǎi wú gǎn chū qí jiān。

nǎi tuō wū xián,wǎng sù shān shén。shān shén nù zé hǔ,shàng tiān hǎo shēng hǔ shí rén。

měng hǔ fǔ shǒu xiàng shén yán,shān nán yǒu lù shān běi mí,zhǎo yá bù zú wèi qí shēn。

cháo yóu lín mǎng,mù chōng dǐng zhēn。hǔ ruò bù shí rén,jiāng jiǔ tóng lù mí pēng。

xū jiē,wèi è cán shàn rén qíng fēi,nǎi shàng yù yú měng hǔ wèi。

作者介绍

李孙宸

明 · ? - ?

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

查看全部作品 →