安大使

恭惟天祐宋,奕叶际明良。

积德由文武,生贤迈汉唐。

粤稽资殿老,降自皛山阳。

嵩极申函粹,东维傅启祥。

堂堂三代直,赫赫万夫望。

清庙圭璋璧,明堂枫柞樟。

诏成来凤翥,云滃际龙骧。

谁误玄黄篚,争驰赤白囊。

搀枪星有耀,晻曀日无光。

白昼鸣枭獍,长衢纵虎狼。

公卿失匕箸,帷幄自金汤。

昔在齐刘豫,前睎石敬瑭。

久为虏臣妾,深入汉封疆。

谁似机筹妙,曾无矢镞伤。

边城长男女,农亩遂耕桑。

惠泽孚禽兽,威棱憺犬羊。

报勋隆爵秩,纪绩满旗常。

事业侔伊吕,功名陋霍张。

岩岩千仞壁,纳纳百川航。

经国般营室,忧民旅念乡。

直方坤立德,中正泰包荒。

天锡公难老,神扶福孔穰。

冲襟凝日谷,温语泻天潢。

寿域周三蜀,春祺遍一方。

蓬峦擎屃赑,壶玉扣鸳鸯。

御府颁殊玩,褒纶下十行。

绣鞍翻昱爚,茸纛立荧煌。

万古功名样,千年节义香。

九重新政理,二枋孰维纲。

当宁畴耆硕,非公莫便章。

白麻扬殿陛,金衮赴文昌。

会整乾坤了,长令海县康。

作经七六艺,致主四三王。

自顾蓬蒿质,敢希桃李场。

熊占祥入梦,駉颂寿如冈。

画地数勋烈,指心成激昂。

莫驰千里足,亲对九霞觞。

天汉江山美,中书日月长。

愿言崇令德,永作世津梁。

拼音

gōng wéi tiān yòu sòng,yì yè jì míng liáng。

jī dé yóu wén wǔ,shēng xián mài hàn táng。

yuè jī zī diàn lǎo,jiàng zì xiǎo shān yáng。

sōng jí shēn hán cuì,dōng wéi fù qǐ xiáng。

táng táng sān dài zhí,hè hè wàn fū wàng。

qīng miào guī zhāng bì,míng táng fēng zhà zhāng。

zhào chéng lái fèng zhù,yún wēng jì lóng xiāng。

shuí wù xuán huáng fěi,zhēng chí chì bái náng。

chān qiāng xīng yǒu yào,àn yì rì wú guāng。

bái zhòu míng xiāo jìng,zhǎng qú zòng hǔ láng。

gōng qīng shī bǐ zhù,wéi wò zì jīn tāng。

xī zài qí liú yù,qián xī shí jìng táng。

jiǔ wèi lǔ chén qiè,shēn rù hàn fēng jiāng。

shuí shì jī chóu miào,céng wú shǐ zú shāng。

biān chéng zhǎng nán nǚ,nóng mǔ suì gēng sāng。

huì zé fú qín shòu,wēi léng dàn quǎn yáng。

bào xūn lóng jué zhì,jì jì mǎn qí cháng。

shì yè móu yī lǚ,gōng míng lòu huò zhāng。

yán yán qiān rèn bì,nà nà bǎi chuān háng。

jīng guó bān yíng shì,yōu mín lǚ niàn xiāng。

zhí fāng kūn lì dé,zhōng zhèng tài bāo huāng。

tiān xī gōng nán lǎo,shén fú fú kǒng ráng。

chōng jīn níng rì gǔ,wēn yǔ xiè tiān huáng。

shòu yù zhōu sān shǔ,chūn qí biàn yī fāng。

péng luán qíng xì bì,hú yù kòu yuān yāng。

yù fǔ bān shū wán,bāo lún xià shí xíng。

xiù ān fān yù yuè,rōng dào lì yíng huáng。

wàn gǔ gōng míng yàng,qiān nián jié yì xiāng。

jiǔ zhòng xīn zhèng lǐ,èr fāng shú wéi gāng。

dāng níng chóu qí shuò,fēi gōng mò biàn zhāng。

bái má yáng diàn bì,jīn gǔn fù wén chāng。

huì zhěng qián kūn le,zhǎng lìng hǎi xiàn kāng。

zuò jīng qī liù yì,zhì zhǔ sì sān wáng。

zì gù péng hāo zhì,gǎn xī táo lǐ chǎng。

xióng zhàn xiáng rù mèng,jiōng sòng shòu rú gāng。

huà dì shù xūn liè,zhǐ xīn chéng jī áng。

mò chí qiān lǐ zú,qīn duì jiǔ xiá shāng。

tiān hàn jiāng shān měi,zhōng shū rì yuè zhǎng。

yuàn yán chóng lìng dé,yǒng zuò shì jīn liáng。

作者介绍

魏了翁

宋 · 1178年 - 1237年

宋邛州蒲江人,字华父,号鹤山。宁宗庆元五年进士。累知嘉定府。史弥远入相,了翁力辞召命,居白鹤山授徒讲学。历知汉州、眉州,在蜀凡十七年。入为兵部郎中,至权工部侍郎。遭诬劾降三官,靖州居住。后复职,擢潼川路安抚使、知泸州,筑城修武备,兴学校。曾上章论十弊,召还,权礼部尚书兼直学士院。以端明殿学士同佥书枢密院事,督视京湖军马。后除知绍兴府、浙东安抚使,官终知福州、福建安抚使。卒谥文靖。有《鹤山集》、《九经要义》、《师友雅言》等。

查看全部作品 →