虞万州

春风吹我游锦官,客眸饱作沧江观。

鹤飞自由白日静,山来不断平野宽。

主人闻客倒屣迎,案头点易朱未干。

速呼朋俦俾接席,又遣儿女来拜前。

馆中列鼎食客众,堂后鸣钟聚指千。

客来辄留张坐饮,客醉复与开榻眠。

主人投闲六年久,禄廪不继胡能然。

问之主人笑不言,神情散朗心常闲。

向来曾于我乎贷,至今尚质黄金盘。

又闻吾兄市桥尉,假五十万青铜钱。

橐中似尔空亦屡,门外车马纷阗阗。

其间犹有不知者,误谓公子非儒酸。

谁知出分本无几,况复奉赐随分班。

知之不知吾何恤,日用饮食于其闲。

西京相裔平通侯,轻财重义无敢先。

三年田家未云久,便怀富贵讥南山。

节侯有子韦少翁,亦以明经世其传。

爵之附庸有何薄,径欲忍愧从夷蛮。

人于居约视所守,又以久近察所安。

近而不渝傥可勉,久而无怨良独难。

不须远求汉诸公,姑复近考今时贤。

虽云暂闲未尝约,一念长作膏火煎。

戚然不能以一日,宁复如君之六年。

泉无昼夜盖有本,潦有朝夕繄无源。

归来试与友朋道,言之孔易行维艰。

厥今人物眇然甚,天道岂不于君还。

友朋请书为君寿,更祝养素勤加餐。

拼音

chūn fēng chuī wǒ yóu jǐn guān,kè móu bǎo zuò cāng jiāng guān。

hè fēi zì yóu bái rì jìng,shān lái bù duàn píng yě kuān。

zhǔ rén wén kè dào xǐ yíng,àn tóu diǎn yì zhū wèi gàn。

sù hū péng chóu bǐ jiē xí,yòu qiǎn ér nǚ lái bài qián。

guǎn zhōng liè dǐng shí kè zhòng,táng hòu míng zhōng jù zhǐ qiān。

kè lái zhé liú zhāng zuò yǐn,kè zuì fù yǔ kāi tà mián。

zhǔ rén tóu xián liù nián jiǔ,lù lǐn bù jì hú néng rán。

wèn zhī zhǔ rén xiào bù yán,shén qíng sàn lǎng xīn cháng xián。

xiàng lái céng yú wǒ hū dài,zhì jīn shàng zhì huáng jīn pán。

yòu wén wú xiōng shì qiáo wèi,jiǎ wǔ shí wàn qīng tóng qián。

tuó zhōng shì ěr kōng yì lǚ,mén wài chē mǎ fēn tián tián。

qí jiān yóu yǒu bù zhī zhě,wù wèi gōng zi fēi rú suān。

shuí zhī chū fēn běn wú jǐ,kuàng fù fèng cì suí fēn bān。

zhī zhī bù zhī wú hé xù,rì yòng yǐn shí yú qí xián。

xī jīng xiāng yì píng tōng hóu,qīng cái zhòng yì wú gǎn xiān。

sān nián tián jiā wèi yún jiǔ,biàn huái fù guì jī nán shān。

jié hóu yǒu zi wéi shǎo wēng,yì yǐ míng jīng shì qí chuán。

jué zhī fù yōng yǒu hé báo,jìng yù rěn kuì cóng yí mán。

rén yú jū yuē shì suǒ shǒu,yòu yǐ jiǔ jìn chá suǒ ān。

jìn ér bù yú tǎng kě miǎn,jiǔ ér wú yuàn liáng dú nán。

bù xū yuǎn qiú hàn zhū gōng,gū fù jìn kǎo jīn shí xián。

suī yún zàn xián wèi cháng yuē,yī niàn zhǎng zuò gāo huǒ jiān。

qī rán bù néng yǐ yī rì,níng fù rú jūn zhī liù nián。

quán wú zhòu yè gài yǒu běn,lǎo yǒu cháo xī yī wú yuán。

guī lái shì yǔ yǒu péng dào,yán zhī kǒng yì xíng wéi jiān。

jué jīn rén wù miǎo rán shén,tiān dào qǐ bù yú jūn hái。

yǒu péng qǐng shū wèi jūn shòu,gèng zhù yǎng sù qín jiā cān。

作者介绍

魏了翁

宋 · 1178年 - 1237年

宋邛州蒲江人,字华父,号鹤山。宁宗庆元五年进士。累知嘉定府。史弥远入相,了翁力辞召命,居白鹤山授徒讲学。历知汉州、眉州,在蜀凡十七年。入为兵部郎中,至权工部侍郎。遭诬劾降三官,靖州居住。后复职,擢潼川路安抚使、知泸州,筑城修武备,兴学校。曾上章论十弊,召还,权礼部尚书兼直学士院。以端明殿学士同佥书枢密院事,督视京湖军马。后除知绍兴府、浙东安抚使,官终知福州、福建安抚使。卒谥文靖。有《鹤山集》、《九经要义》、《师友雅言》等。

查看全部作品 →