送张匠监

西南间气忠献公,一生心事天与通。

才高志广无处著,独倚衡疑望关洛。

九州风露方漫漫,卷回残梦归馀干。

惟将一念遗孙子,长与世间立人纪。

宣公端明今在无,我生不识惭非夫。

宁知中岁遇行甫,历历典刑犹父祖。

试从微处觇经纶,中边玉洁无纤尘。

大河滔滔恣群饮,逡巡独惜障泥锦。

晓庭戒仗喑无声,掣缨振鬣时时鸣。

京师邸吏自相语,张公立朝我良苦。

不知书疏何所言,每一论奏人争传。

好名之人能逊国,而于豆羹见词色。

反覆耐看不可瑕,此事无素能然邪。

我从同朝一千日,见公造次皆是物。

寄声为贺赣州民,朝廷为汝辍争臣。

却须更问萧太傅,中朝外郡谁当虑。

拼音

xī nán jiān qì zhōng xiàn gōng,yī shēng xīn shì tiān yǔ tōng。

cái gāo zhì guǎng wú chù zhù,dú yǐ héng yí wàng guān luò。

jiǔ zhōu fēng lù fāng màn màn,juǎn huí cán mèng guī yú gàn。

wéi jiāng yī niàn yí sūn zi,zhǎng yǔ shì jiān lì rén jì。

xuān gōng duān míng jīn zài wú,wǒ shēng bù shí cán fēi fū。

níng zhī zhōng suì yù xíng fǔ,lì lì diǎn xíng yóu fù zǔ。

shì cóng wēi chù chān jīng lún,zhōng biān yù jié wú xiān chén。

dà hé tāo tāo zì qún yǐn,qūn xún dú xī zhàng ní jǐn。

xiǎo tíng jiè zhàng yīn wú shēng,chè yīng zhèn liè shí shí míng。

jīng shī dǐ lì zì xiāng yǔ,zhāng gōng lì cháo wǒ liáng kǔ。

bù zhī shū shū hé suǒ yán,měi yī lùn zòu rén zhēng chuán。

hǎo míng zhī rén néng xùn guó,ér yú dòu gēng jiàn cí sè。

fǎn fù nài kàn bù kě xiá,cǐ shì wú sù néng rán xié。

wǒ cóng tóng cháo yī qiān rì,jiàn gōng zào cì jiē shì wù。

jì shēng wèi hè gàn zhōu mín,cháo tíng wèi rǔ chuò zhēng chén。

què xū gèng wèn xiāo tài fù,zhōng cháo wài jùn shuí dāng lǜ。

作者介绍

魏了翁

宋 · 1178年 - 1237年

宋邛州蒲江人,字华父,号鹤山。宁宗庆元五年进士。累知嘉定府。史弥远入相,了翁力辞召命,居白鹤山授徒讲学。历知汉州、眉州,在蜀凡十七年。入为兵部郎中,至权工部侍郎。遭诬劾降三官,靖州居住。后复职,擢潼川路安抚使、知泸州,筑城修武备,兴学校。曾上章论十弊,召还,权礼部尚书兼直学士院。以端明殿学士同佥书枢密院事,督视京湖军马。后除知绍兴府、浙东安抚使,官终知福州、福建安抚使。卒谥文靖。有《鹤山集》、《九经要义》、《师友雅言》等。

查看全部作品 →