送宁守罢任赴阙四首 葛胜仲 宋 阳城拙催科,贾谊困迁谪。骑曹呼马曹,罚满何止百。一笑为阔略,坐免投此帻。铃斋父党尊,均礼不赐隔。人疑典午公,岂尝有此客。连年三露章,慰荐飞络绎。自惭骨相屯,顾使议见格。途穷窘论报,纸札谩摇擘。 拼音 yáng chéng zhuō cuī kē,jiǎ yì kùn qiān zhé。qí cáo hū mǎ cáo,fá mǎn hé zhǐ bǎi。yī xiào wèi kuò lüè,zuò miǎn tóu cǐ zé。líng zhāi fù dǎng zūn,jūn lǐ bù cì gé。rén yí diǎn wǔ gōng,qǐ cháng yǒu cǐ kè。lián nián sān lù zhāng,wèi jiàn fēi luò yì。zì cán gǔ xiāng tún,gù shǐ yì jiàn gé。tú qióng jiǒng lùn bào,zhǐ zhá mán yáo bāi。 作者介绍 葛 葛胜仲 宋 · 1072年 - 1144年 葛胜仲,宋代词人,字鲁卿,丹阳郡(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。 查看全部作品 →