次韵张宏道劝释奠致斋

斋居屏尘务,况复儒宫清。

木落必粪本,祭菜敢不诚。

瑚簋见三代,错落罗两楹。

骨冷破梦境,虚窗坐黎明。

祠官趣盥颒,珊然环佩声。

巍巍素王像,视若四海营。

当时杏坛士,与享彯华缨。

乐教属昭代,弟子陈歌笙。

端如从陈蔡,琴舞纷纵横。

元功流万祀,德大遍诸生。

拼音

zhāi jū píng chén wù,kuàng fù rú gōng qīng。

mù luò bì fèn běn,jì cài gǎn bù chéng。

hú guǐ jiàn sān dài,cuò luò luó liǎng yíng。

gǔ lěng pò mèng jìng,xū chuāng zuò lí míng。

cí guān qù guàn huì,shān rán huán pèi shēng。

wēi wēi sù wáng xiàng,shì ruò sì hǎi yíng。

dāng shí xìng tán shì,yǔ xiǎng piāo huá yīng。

lè jiào shǔ zhāo dài,dì zi chén gē shēng。

duān rú cóng chén cài,qín wǔ fēn zòng héng。

yuán gōng liú wàn sì,dé dà biàn zhū shēng。

作者介绍

葛胜仲

宋 · 1072年 - 1144年

葛胜仲,宋代词人,字鲁卿,丹阳郡(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

查看全部作品 →