用宏见和复和一首

荒鸡号将晨,不改风及雨。

高贤两投分,定交从臼杵。

心期久弥坚,胶漆比孰愈。

有初顾隙未,卖友起中古。

五交有形状,孝标能训诂。

邈哉弹冠契,王阳知贡禹。

乘权献巧妍,失时辄轻侮。

管鲍贫时交,此道弃如土。

孟尝唾其面,愤懑聊一吐。

翟公书其门,薄夫常接武。

蹇予不知量,拔士偏寒苦。

见欺多校人,覈实失子羽。

归来蓬蒿园,吊影甘穷处。

知旧弃如遗,那复见比数。

谁知荆州丞,厚德能克举。

任安穷不去,平仲久更睹。

诗文连慰藉,词锋设宾主。

剡藤快展读,如坐对谈麈。

惜哉华国文,乃以观蒙瞽。

舂容写河汉,寒窘笑三语。

才凡特俎豆,德薄更藻斧。

玉卮实无当,深恐累称许。

拼音

huāng jī hào jiāng chén,bù gǎi fēng jí yǔ。

gāo xián liǎng tóu fēn,dìng jiāo cóng jiù chǔ。

xīn qī jiǔ mí jiān,jiāo qī bǐ shú yù。

yǒu chū gù xì wèi,mài yǒu qǐ zhōng gǔ。

wǔ jiāo yǒu xíng zhuàng,xiào biāo néng xùn gǔ。

miǎo zāi dàn guān qì,wáng yáng zhī gòng yǔ。

chéng quán xiàn qiǎo yán,shī shí zhé qīng wǔ。

guǎn bào pín shí jiāo,cǐ dào qì rú tǔ。

mèng cháng tuò qí miàn,fèn mèn liáo yī tǔ。

dí gōng shū qí mén,báo fū cháng jiē wǔ。

jiǎn yǔ bù zhī liàng,bá shì piān hán kǔ。

jiàn qī duō xiào rén,hé shí shī zi yǔ。

guī lái péng hāo yuán,diào yǐng gān qióng chù。

zhī jiù qì rú yí,nà fù jiàn bǐ shù。

shuí zhī jīng zhōu chéng,hòu dé néng kè jǔ。

rèn ān qióng bù qù,píng zhòng jiǔ gèng dǔ。

shī wén lián wèi jí,cí fēng shè bīn zhǔ。

shàn téng kuài zhǎn dú,rú zuò duì tán zhǔ。

xī zāi huá guó wén,nǎi yǐ guān méng gǔ。

chōng róng xiě hé hàn,hán jiǒng xiào sān yǔ。

cái fán tè zǔ dòu,dé báo gèng zǎo fǔ。

yù zhī shí wú dāng,shēn kǒng lèi chēng xǔ。

作者介绍

葛胜仲

宋 · 1072年 - 1144年

葛胜仲,宋代词人,字鲁卿,丹阳郡(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

查看全部作品 →