自省 徐瑞 宋 闭阁焚香一欠伸,晴窗如镜暖如春。平生自有会心处,后世岂无知我人。漫注虫鱼消白日,莫缘蛮触丧天真。客来指点墙东柏,雪压风欺色转新。 拼音 bì gé fén xiāng yī qiàn shēn,qíng chuāng rú jìng nuǎn rú chūn。píng shēng zì yǒu huì xīn chù,hòu shì qǐ wú zhī wǒ rén。màn zhù chóng yú xiāo bái rì,mò yuán mán chù sàng tiān zhēn。kè lái zhǐ diǎn qiáng dōng bǎi,xuě yā fēng qī sè zhuǎn xīn。 作者介绍 徐 徐瑞 宋 · 1255年 - 1325年 徐瑞,字山玉,鄱阳(今江西鄱阳)人。度宗咸淳间应进士举,不第。元仁宗延祐四年(一三一七)以经明行修推为本邑书院山长。未几归隐于家,巢居松下,自号松巢。卒年七十一。今《鄱阳五家集》中存有《松巢漫稿》三卷。事见本集卷首小传。 徐瑞诗,以影印文渊阁《四库全书·鄱阳五家集》本为底本,参校民国胡思敬《豫章丛书》本(简称豫章本)。新辑集外诗附于卷末。 查看全部作品 →