九月初七夜寓双溪精舍 徐瑞 宋 深巷足秋意,市声寂无哗。门前篱落闲,淡淡牵牛花。老树罢西风,羁鸿叫寒沙。念我同袍子,渺焉天一涯。别离怅交情,漂零惜年华。清坐抚遗编,行吟岸乌纱。世味尝已熟,呼童烹灵芽。 拼音 shēn xiàng zú qiū yì,shì shēng jì wú huā。mén qián lí luò xián,dàn dàn qiān niú huā。lǎo shù bà xī fēng,jī hóng jiào hán shā。niàn wǒ tóng páo zi,miǎo yān tiān yī yá。bié lí chàng jiāo qíng,piāo líng xī nián huá。qīng zuò fǔ yí biān,xíng yín àn wū shā。shì wèi cháng yǐ shú,hū tóng pēng líng yá。 作者介绍 徐 徐瑞 宋 · 1255年 - 1325年 徐瑞,字山玉,鄱阳(今江西鄱阳)人。度宗咸淳间应进士举,不第。元仁宗延祐四年(一三一七)以经明行修推为本邑书院山长。未几归隐于家,巢居松下,自号松巢。卒年七十一。今《鄱阳五家集》中存有《松巢漫稿》三卷。事见本集卷首小传。 徐瑞诗,以影印文渊阁《四库全书·鄱阳五家集》本为底本,参校民国胡思敬《豫章丛书》本(简称豫章本)。新辑集外诗附于卷末。 查看全部作品 →