清明

欲赋春华状不成,微风微雨又清明。

残花满地偏饶笑,高柳插天如有情。

百岁光阴诚鼎鼎,一生怀抱强营营。

相思真隐山前路,寒食酒杯终日晴。

拼音

yù fù chūn huá zhuàng bù chéng,wēi fēng wēi yǔ yòu qīng míng。

cán huā mǎn dì piān ráo xiào,gāo liǔ chā tiān rú yǒu qíng。

bǎi suì guāng yīn chéng dǐng dǐng,yī shēng huái bào qiáng yíng yíng。

xiāng sī zhēn yǐn shān qián lù,hán shí jiǔ bēi zhōng rì qíng。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →