赠赵倅 韩淲 宋 老去怀玄英,冠尘已满缨。宦游虽降志,栖遁实留情。幸以此身在,何由得眼明。相家逢别驾,仕路合专城。敢谓融尊满,而同孔盖倾。不嫌林竹迥,却爱石泉清。举扇风襟豁,停杯月面轻。银潢泻天派,诗就玉绳横。 拼音 lǎo qù huái xuán yīng,guān chén yǐ mǎn yīng。huàn yóu suī jiàng zhì,qī dùn shí liú qíng。xìng yǐ cǐ shēn zài,hé yóu dé yǎn míng。xiāng jiā féng bié jià,shì lù hé zhuān chéng。gǎn wèi róng zūn mǎn,ér tóng kǒng gài qīng。bù xián lín zhú jiǒng,què ài shí quán qīng。jǔ shàn fēng jīn huō,tíng bēi yuè miàn qīng。yín huáng xiè tiān pài,shī jiù yù shéng héng。 作者介绍 韩 韩淲 宋 · 1159年 - 1224年 宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 查看全部作品 →