重送仲至闻得祠

残春叫鶗鴂,百草为不芳。

钱塘江涨沙,往往变田桑。

一风或十雨,冷暖殊未尝。

起视天宇高,俯知人世长。

俄而登大楼,老面各已苍。

慨予复何言,忘却离思伤。

振衣问荒野,税驾辞康庄。

细收箧里诗,尽秘囊中方。

山堂有故园,绝出名利场。

颐神以养寿,更炷琳宫香。

拼音

cán chūn jiào tí jué,bǎi cǎo wèi bù fāng。

qián táng jiāng zhǎng shā,wǎng wǎng biàn tián sāng。

yī fēng huò shí yǔ,lěng nuǎn shū wèi cháng。

qǐ shì tiān yǔ gāo,fǔ zhī rén shì zhǎng。

é ér dēng dà lóu,lǎo miàn gè yǐ cāng。

kǎi yǔ fù hé yán,wàng què lí sī shāng。

zhèn yī wèn huāng yě,shuì jià cí kāng zhuāng。

xì shōu qiè lǐ shī,jǐn mì náng zhōng fāng。

shān táng yǒu gù yuán,jué chū míng lì chǎng。

yí shén yǐ yǎng shòu,gèng zhù lín gōng xiāng。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →