赠孙尉

人生贵相亲,风味入杯酒。

不在识面早,啸歌而握手。

乐哉唱酬富,且复知取友。

茫茫江湖道,屈指谁耐久。

吾行古赞州,溪山照窗牖。

是中得雅士,意气何深厚。

便合置青琐,谁云尚墨绶。

隐吏有子真,相望千载后。

冻雨古道长,微茫湿枯柳。

拼音

rén shēng guì xiāng qīn,fēng wèi rù bēi jiǔ。

bù zài shí miàn zǎo,xiào gē ér wò shǒu。

lè zāi chàng chóu fù,qiě fù zhī qǔ yǒu。

máng máng jiāng hú dào,qū zhǐ shuí nài jiǔ。

wú xíng gǔ zàn zhōu,xī shān zhào chuāng yǒu。

shì zhōng dé yǎ shì,yì qì hé shēn hòu。

biàn hé zhì qīng suǒ,shuí yún shàng mò shòu。

yǐn lì yǒu zi zhēn,xiāng wàng qiān zài hòu。

dòng yǔ gǔ dào zhǎng,wēi máng shī kū liǔ。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →