教授同太守过横碧因留教授一饮 韩淲 宋 班坐横碧轩,便足了吾事。水南冻雨中,岁晚欲何为。人生衰荣尔,翻覆当有自。使君真不凡,宾从随听视。偶然理窗楹,岂曰登临地。吕曾骨已朽,方来重增喟。萧闲著我老,婆娑恐容易。惜乎一杯酒,未敢驻千骑。梅花山翠寒,孤香发清吹。 拼音 bān zuò héng bì xuān,biàn zú le wú shì。shuǐ nán dòng yǔ zhōng,suì wǎn yù hé wèi。rén shēng shuāi róng ěr,fān fù dāng yǒu zì。shǐ jūn zhēn bù fán,bīn cóng suí tīng shì。ǒu rán lǐ chuāng yíng,qǐ yuē dēng lín dì。lǚ céng gǔ yǐ xiǔ,fāng lái zhòng zēng kuì。xiāo xián zhù wǒ lǎo,pó suō kǒng róng yì。xī hū yī bēi jiǔ,wèi gǎn zhù qiān qí。méi huā shān cuì hán,gū xiāng fā qīng chuī。 作者介绍 韩 韩淲 宋 · 1159年 - 1224年 宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 查看全部作品 →