次韵斯远弄琴

开门有诗来,殷若金石声。

虚堂坐以咏,澹与秋气清。

岂无如此句,岂有如此情。

怀哉我所尚,求田乃归耕。

时乎发鸣弹,浩浩非营营。

大音知者希,既和应且平。

枫林月在户,寒影膝上横。

想当三叹后,却手复起行。

华发老相看,百事皆已经。

拼音

kāi mén yǒu shī lái,yīn ruò jīn shí shēng。

xū táng zuò yǐ yǒng,dàn yǔ qiū qì qīng。

qǐ wú rú cǐ jù,qǐ yǒu rú cǐ qíng。

huái zāi wǒ suǒ shàng,qiú tián nǎi guī gēng。

shí hū fā míng dàn,hào hào fēi yíng yíng。

dà yīn zhī zhě xī,jì hé yīng qiě píng。

fēng lín yuè zài hù,hán yǐng xī shàng héng。

xiǎng dāng sān tàn hòu,què shǒu fù qǐ xíng。

huá fā lǎo xiāng kàn,bǎi shì jiē yǐ jīng。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →