次韵斯远并柬成季

午夜露气冷,明月忽已低。

推窗此何时,蛩螀互悲凄。

乃知南豅山,更有南豅溪。

樵歌起老叟,牧笛吹童儿。

百年漫戚欣,千载劳是非。

口心忽相语,不闲尚奚为。

磊磊千枝松,洋洋万顷陂。

偃蹇衡茅下,匪惧寒与饥。

拼音

wǔ yè lù qì lěng,míng yuè hū yǐ dī。

tuī chuāng cǐ hé shí,qióng jiāng hù bēi qī。

nǎi zhī nán lóng shān,gèng yǒu nán lóng xī。

qiáo gē qǐ lǎo sǒu,mù dí chuī tóng ér。

bǎi nián màn qī xīn,qiān zài láo shì fēi。

kǒu xīn hū xiāng yǔ,bù xián shàng xī wèi。

lěi lěi qiān zhī sōng,yáng yáng wàn qǐng bēi。

yǎn jiǎn héng máo xià,fěi jù hán yǔ jī。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →