招真岩 韩淲 宋 苍崖松声风泠泠,心高太虚望青冥。幽寻王君集山灵,古井方池谁招真。金沙岭头净无尘,呼吸风光聚精神。开合阴阳三尸惊,逍遥吟哦黄庭经。青蕊琳琅潜玄英,扶摇三光驾云骈。羽衣翩跹上圆清,我辈岂是区中人。 拼音 cāng yá sōng shēng fēng líng líng,xīn gāo tài xū wàng qīng míng。yōu xún wáng jūn jí shān líng,gǔ jǐng fāng chí shuí zhāo zhēn。jīn shā lǐng tóu jìng wú chén,hū xī fēng guāng jù jīng shén。kāi hé yīn yáng sān shī jīng,xiāo yáo yín ó huáng tíng jīng。qīng ruǐ lín láng qián xuán yīng,fú yáo sān guāng jià yún pián。yǔ yī piān xiān shàng yuán qīng,wǒ bèi qǐ shì qū zhōng rén。 作者介绍 韩 韩淲 宋 · 1159年 - 1224年 宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 查看全部作品 →