寄题真州扃岫寺

一峰秀色何高寒,更以木杪横飞栏。

荆吴形胜妙天下,闲锁云锦光斓斑。

山从千古混沌始,江自万里岷峨还。

江山无际真赏远,人境未如心境宽。

乃知万象自变灭,我与天地俱清闲。

时来登览健意气,兴落烟霭空蒙间。

宛如列岫在扃鐍,何待谢守窗中看。

仙壶日月悟世换,蚁穴富贵羁梦残。

易中求象山有天,须弥纳芥曾何难。

乾坤橐籥一气内,钜细两不离区寰。

径呼飞仙来取醉,笙箫仿佛锵佩环。

已鞭鸾凤到三境,何待虎豹号九关。

只今朱甍半落日,谁系画舸临苍湾。

何当脱身戎马际,共契妙旨相追攀。

怀哉欲往波浪阔,回首江南江北山。

拼音

yī fēng xiù sè hé gāo hán,gèng yǐ mù miǎo héng fēi lán。

jīng wú xíng shèng miào tiān xià,xián suǒ yún jǐn guāng lán bān。

shān cóng qiān gǔ hùn dùn shǐ,jiāng zì wàn lǐ mín é hái。

jiāng shān wú jì zhēn shǎng yuǎn,rén jìng wèi rú xīn jìng kuān。

nǎi zhī wàn xiàng zì biàn miè,wǒ yǔ tiān dì jù qīng xián。

shí lái dēng lǎn jiàn yì qì,xīng luò yān ǎi kōng méng jiān。

wǎn rú liè xiù zài jiōng jué,hé dài xiè shǒu chuāng zhōng kàn。

xiān hú rì yuè wù shì huàn,yǐ xué fù guì jī mèng cán。

yì zhōng qiú xiàng shān yǒu tiān,xū mí nà jiè céng hé nán。

qián kūn tuó yuè yī qì nèi,jù xì liǎng bù lí qū huán。

jìng hū fēi xiān lái qǔ zuì,shēng xiāo fǎng fú qiāng pèi huán。

yǐ biān luán fèng dào sān jìng,hé dài hǔ bào hào jiǔ guān。

zhǐ jīn zhū méng bàn luò rì,shuí xì huà gě lín cāng wān。

hé dāng tuō shēn róng mǎ jì,gòng qì miào zhǐ xiāng zhuī pān。

huái zāi yù wǎng bō làng kuò,huí shǒu jiāng nán jiāng běi shān。

作者介绍

王铚

宋 · ? - ?

宋颍州汝阴人,字性之,自称汝阴老民,人称雪溪先生。记问赅洽,长于宋朝故事,藏书近万卷。官迪功郎。高宗建炎四年权枢密院编修官,纂集《祖宗兵制》,书成改京官,赐名《枢庭备检》。绍兴五年以右承事郎守太府寺丞。曾撰补《七朝国史》,诏给札奉御,九年上补录等,在奉祠中特迁一官。后书为秦桧所沮不克成。以言秦桧定徽宗陵名不当得罪。十三年在湖南安抚司参议任上献《太玄经解义》。另有《默记》、《雪溪集》等。

查看全部作品 →