寄富季申

故人风雪知何处,旅梦时时得旧游。

温麦周禾不我饱,秦云陇水使君愁。

刘琨数刻欢安在,何逊一筵笑则休。

赋就思玄尘易绝,诗成述祖泪难收。

曾窥汉简和戎策,尚忆津梁礼佛裘。

大轴丹青犹凛冽,小官孙子太卑陬。

故园多谢凌霄木,直到丹霄上上头。

拼音

gù rén fēng xuě zhī hé chù,lǚ mèng shí shí dé jiù yóu。

wēn mài zhōu hé bù wǒ bǎo,qín yún lǒng shuǐ shǐ jūn chóu。

liú kūn shù kè huān ān zài,hé xùn yī yán xiào zé xiū。

fù jiù sī xuán chén yì jué,shī chéng shù zǔ lèi nán shōu。

céng kuī hàn jiǎn hé róng cè,shàng yì jīn liáng lǐ fú qiú。

dà zhóu dān qīng yóu lǐn liè,xiǎo guān sūn zi tài bēi zōu。

gù yuán duō xiè líng xiāo mù,zhí dào dān xiāo shàng shàng tóu。

作者介绍

晁说之

宋 · 1059年 - 1129年

宋济州巨野人,字以道,一字伯以,自号景迂生。晁端彦子。神宗元丰五年进士。以文章典丽,为苏轼所荐。哲宗元符三年知无极县,上书斥王安石及绍述诸臣政事之非。高宗即位,召授徽猷阁待制兼侍读,以病未赴。晚年信佛。工诗,善画山水。博通五经,尤精于《易》。有《儒言》、《晁氏客语》、《景迂生集》。

查看全部作品 →