游灵岩山寺

昔爱屏作山,今爱山作屏。

还曲不可数,两目徒荧荧。

须臾背负巘,恍惝面对陉。

屯聚阵脚马,罗列仙女軿。

秀色非有无,花气自芳馨。

翠麓下靡靡,危峰上亭亭。

借问深几何,飞鸟中暂停。

众异者明孔,白昼观辰星。

霜令殊未酷,黄蕊间青青。

连岫锁宝符,重壁藏修灵。

世俗那得见,见形不识形。

言念朗法师,于此老禅扃。

应化今何到,空馀虎上经。

我如梦中游,梦梦入杳冥。

尔来尘滓醉,不觉一朝醒。

下山如梦断,独疑在茅厅。

朝云到人世,飘飘细雨零。

拼音

xī ài píng zuò shān,jīn ài shān zuò píng。

hái qū bù kě shù,liǎng mù tú yíng yíng。

xū yú bèi fù yǎn,huǎng chǎng miàn duì xíng。

tún jù zhèn jiǎo mǎ,luó liè xiān nǚ píng。

xiù sè fēi yǒu wú,huā qì zì fāng xīn。

cuì lù xià mí mí,wēi fēng shàng tíng tíng。

jiè wèn shēn jǐ hé,fēi niǎo zhōng zàn tíng。

zhòng yì zhě míng kǒng,bái zhòu guān chén xīng。

shuāng lìng shū wèi kù,huáng ruǐ jiān qīng qīng。

lián xiù suǒ bǎo fú,zhòng bì cáng xiū líng。

shì sú nà dé jiàn,jiàn xíng bù shí xíng。

yán niàn lǎng fǎ shī,yú cǐ lǎo chán jiōng。

yīng huà jīn hé dào,kōng yú hǔ shàng jīng。

wǒ rú mèng zhōng yóu,mèng mèng rù yǎo míng。

ěr lái chén zǐ zuì,bù jué yī cháo xǐng。

xià shān rú mèng duàn,dú yí zài máo tīng。

cháo yún dào rén shì,piāo piāo xì yǔ líng。

作者介绍

晁说之

宋 · 1059年 - 1129年

宋济州巨野人,字以道,一字伯以,自号景迂生。晁端彦子。神宗元丰五年进士。以文章典丽,为苏轼所荐。哲宗元符三年知无极县,上书斥王安石及绍述诸臣政事之非。高宗即位,召授徽猷阁待制兼侍读,以病未赴。晚年信佛。工诗,善画山水。博通五经,尤精于《易》。有《儒言》、《晁氏客语》、《景迂生集》。

查看全部作品 →