送琦公诗卷

孤山教体外,赋诗汤休上。

后来数参寥,接手得宗匠。

东游四明山,怀人增恻怆。

何言遇老琦,二公论辈行。

但欠主盟人,汲古自清唱。

明年已七十,句法何荡漾。

兹山近蓬莱,展卷到绝旷。

岛子敢赓酬,我正恨难傍。

拼音

gū shān jiào tǐ wài,fù shī tāng xiū shàng。

hòu lái shù cān liáo,jiē shǒu dé zōng jiàng。

dōng yóu sì míng shān,huái rén zēng cè chuàng。

hé yán yù lǎo qí,èr gōng lùn bèi xíng。

dàn qiàn zhǔ méng rén,jí gǔ zì qīng chàng。

míng nián yǐ qī shí,jù fǎ hé dàng yàng。

zī shān jìn péng lái,zhǎn juǎn dào jué kuàng。

dǎo zi gǎn gēng chóu,wǒ zhèng hèn nán bàng。

作者介绍

晁说之

宋 · 1059年 - 1129年

宋济州巨野人,字以道,一字伯以,自号景迂生。晁端彦子。神宗元丰五年进士。以文章典丽,为苏轼所荐。哲宗元符三年知无极县,上书斥王安石及绍述诸臣政事之非。高宗即位,召授徽猷阁待制兼侍读,以病未赴。晚年信佛。工诗,善画山水。博通五经,尤精于《易》。有《儒言》、《晁氏客语》、《景迂生集》。

查看全部作品 →