舟子语

晁子被放逐,四方何所止。

随众到淮口,脱身乱兵里。

长淮岁暮风,舟楫不得舣。

因之狂雨来,青山白浪底。

风雨与波浪,三者酷斗靡。

北客怖未尝,波神得自喜。

舟子言勿怖,此是冲风尔。

前风冲后风,纵神杂横鬼。

吼怒夜潮落,倏忽熟风起。

冲风如小人,熟风若君子。

明日复冲风,又非前之比。

舟子言可贺,此风即当死。

盛大不死者,从何睹神理。

京贯黼攸辈,万货他手委。

官知其然欤,几年干天纪。

神降与人言,化酒幻桃李。

上真怒中华,实锡羯胡祉。

破我诸州镇,胡阵风从指。

汉兵遂喜北,不走即降矣。

风伯不祐我,岂独在兹水。

舟子语可书,聊以视知已。

拼音

cháo zi bèi fàng zhú,sì fāng hé suǒ zhǐ。

suí zhòng dào huái kǒu,tuō shēn luàn bīng lǐ。

zhǎng huái suì mù fēng,zhōu jí bù dé yǐ。

yīn zhī kuáng yǔ lái,qīng shān bái làng dǐ。

fēng yǔ yǔ bō làng,sān zhě kù dòu mí。

běi kè bù wèi cháng,bō shén dé zì xǐ。

zhōu zi yán wù bù,cǐ shì chōng fēng ěr。

qián fēng chōng hòu fēng,zòng shén zá héng guǐ。

hǒu nù yè cháo luò,shū hū shú fēng qǐ。

chōng fēng rú xiǎo rén,shú fēng ruò jūn zi。

míng rì fù chōng fēng,yòu fēi qián zhī bǐ。

zhōu zi yán kě hè,cǐ fēng jí dāng sǐ。

shèng dà bù sǐ zhě,cóng hé dǔ shén lǐ。

jīng guàn fǔ yōu bèi,wàn huò tā shǒu wěi。

guān zhī qí rán yú,jǐ nián gàn tiān jì。

shén jiàng yǔ rén yán,huà jiǔ huàn táo lǐ。

shàng zhēn nù zhōng huá,shí xī jié hú zhǐ。

pò wǒ zhū zhōu zhèn,hú zhèn fēng cóng zhǐ。

hàn bīng suì xǐ běi,bù zǒu jí jiàng yǐ。

fēng bó bù yòu wǒ,qǐ dú zài zī shuǐ。

zhōu zi yǔ kě shū,liáo yǐ shì zhī yǐ。

作者介绍

晁说之

宋 · 1059年 - 1129年

宋济州巨野人,字以道,一字伯以,自号景迂生。晁端彦子。神宗元丰五年进士。以文章典丽,为苏轼所荐。哲宗元符三年知无极县,上书斥王安石及绍述诸臣政事之非。高宗即位,召授徽猷阁待制兼侍读,以病未赴。晚年信佛。工诗,善画山水。博通五经,尤精于《易》。有《儒言》、《晁氏客语》、《景迂生集》。

查看全部作品 →