题凉峰

倚杖清秋远,弹琴白昼长。

笙箫离馆废,云木晚风凉。

往事空流水,岿心满夕阳。

相逢惜分手,珍重故人觞。

拼音

yǐ zhàng qīng qiū yuǎn,dàn qín bái zhòu zhǎng。

shēng xiāo lí guǎn fèi,yún mù wǎn fēng liáng。

wǎng shì kōng liú shuǐ,kuī xīn mǎn xī yáng。

xiāng féng xī fēn shǒu,zhēn zhòng gù rén shāng。

作者介绍

黄公度

宋 · 1109年 - 1156年

宋兴化军莆田人,字师宪,号知稼翁。高宗绍兴八年进士第一。签书平海军节度推官,还除秘书正字。时秦桧当国,坐讥切时政,罢归。十九年,起差肇庆府通判,摄知南恩州,重学增廪。桧死召还,终考功员外郎。有《汉书镌误》、《知稼翁集》。

查看全部作品 →