送强幼安

慈固必能勇,刚亦能近仁。

内荏色徒厉,定知非仁人。

强公本仁者,笑语生阳春。

散为三年泽,不及千里民。

庬恩出岂弟,雅量含清醇。

应容盗取毡,肯叱吏吐茵。

谁知乃中刚,临难气益振。

前年摄虎符,折冲如有神。

邻封堕贼手,齿寒已亡唇。

孤城危累卵,夜卧寄积薪。

清诗见横槊,高会开重闉。

群奔窜狐鼠,万刃抗一身。

岂但虎渡河,遂使盗入秦。

至今忠义士,不数远与巡。

嗟我挟策子,缪作升堂宾。

忠风激中肠,别语聊重陈。

公议谁能掩,伟绩终难湮。

阴功及黎庶,天语形丝纶。

富贵当自兹,照眼功名新。

拼音

cí gù bì néng yǒng,gāng yì néng jìn rén。

nèi rěn sè tú lì,dìng zhī fēi rén rén。

qiáng gōng běn rén zhě,xiào yǔ shēng yáng chūn。

sàn wèi sān nián zé,bù jí qiān lǐ mín。

máng ēn chū qǐ dì,yǎ liàng hán qīng chún。

yīng róng dào qǔ zhān,kěn chì lì tǔ yīn。

shuí zhī nǎi zhōng gāng,lín nán qì yì zhèn。

qián nián shè hǔ fú,zhé chōng rú yǒu shén。

lín fēng duò zéi shǒu,chǐ hán yǐ wáng chún。

gū chéng wēi lèi luǎn,yè wò jì jī xīn。

qīng shī jiàn héng shuò,gāo huì kāi zhòng yīn。

qún bēn cuàn hú shǔ,wàn rèn kàng yī shēn。

qǐ dàn hǔ dù hé,suì shǐ dào rù qín。

zhì jīn zhōng yì shì,bù shù yuǎn yǔ xún。

jiē wǒ xié cè zi,móu zuò shēng táng bīn。

zhōng fēng jī zhōng cháng,bié yǔ liáo zhòng chén。

gōng yì shuí néng yǎn,wěi jì zhōng nán yān。

yīn gōng jí lí shù,tiān yǔ xíng sī lún。

fù guì dāng zì zī,zhào yǎn gōng míng xīn。

作者介绍

周紫芝

宋 · 1082年 - 1155年

周紫芝,南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣城市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。

查看全部作品 →