悼友篇

建炎三年冬,胡骑方南驱。

王师一败绩,列戍如惊乌。

贼将招叛亡,操戈横道隅。

坐令江乡地,化作盗贼区。

平生金兰友,之子真吾徒。

避地出三物,夷险两不渝。

岂谓仓惶间,遂有生死殊。

始时群盗来,未识安所趋。

但闻戛金革,门外争喧呼。

扪萝得微径,密雪方纷敷。

子时索我急,出门冲贼涂。

迟子久不至,得报日已晡。

夫妇俱见执,担簦入军俘。

累累五儿女,饮泣声呱呱。

小雏从物故,踉跄走大雏。

长女留军中,继释二小姝。

藉草已信宿,脱死许可图。

贼意欲解缚,小试聊踌躇。

时方羽书至,招谕陈嘉谟。

渠奸立授辞,抗论苦未俞。

命子使草檄,操笔徒嗟吁。

谓言不事贼,高目扪髯须。

丈夫贱苟活,请就斧钺诛。

袒裼蒙殊死,肥白惊瓠壶。

其妻始就擒,抱子俱沉濡。

牵挽负残息,冻凌生罗襦。

时方燎湿薪,四座围诸孤。

可怜玉雪姿,不受蛇豕污。

须臾有健卒,提刀血模糊。

声言杀稿砧,忧愤搅郁纡。

抚掌发浩叹,陨越不复苏。

夫义妇亦烈,此事知久无。

自古肉食者,未必非奸谀。

生无骨鲠资,含死馀金珠。

石麟高嵯峨,丰碑树龟趺。

生无征战功,祁连巧规摹。

谁知草棘中,高义属竖儒。

蔡琰既两聘,生子留单于。

晚岁遭阿暪,爱惜存微躯。

蔚宗作佳传,浪与烈女俱。

世无采诗官,盛事恐湮芜。

子死不足惜,会当逢董狐。

拼音

jiàn yán sān nián dōng,hú qí fāng nán qū。

wáng shī yī bài jì,liè shù rú jīng wū。

zéi jiāng zhāo pàn wáng,cāo gē héng dào yú。

zuò lìng jiāng xiāng dì,huà zuò dào zéi qū。

píng shēng jīn lán yǒu,zhī zi zhēn wú tú。

bì dì chū sān wù,yí xiǎn liǎng bù yú。

qǐ wèi cāng huáng jiān,suì yǒu shēng sǐ shū。

shǐ shí qún dào lái,wèi shí ān suǒ qū。

dàn wén jiá jīn gé,mén wài zhēng xuān hū。

mén luó dé wēi jìng,mì xuě fāng fēn fū。

zi shí suǒ wǒ jí,chū mén chōng zéi tú。

chí zi jiǔ bù zhì,dé bào rì yǐ bū。

fū fù jù jiàn zhí,dān dēng rù jūn fú。

lèi lèi wǔ ér nǚ,yǐn qì shēng gū gū。

xiǎo chú cóng wù gù,liáng qiāng zǒu dà chú。

zhǎng nǚ liú jūn zhōng,jì shì èr xiǎo shū。

jí cǎo yǐ xìn sù,tuō sǐ xǔ kě tú。

zéi yì yù jiě fù,xiǎo shì liáo chóu chú。

shí fāng yǔ shū zhì,zhāo yù chén jiā mó。

qú jiān lì shòu cí,kàng lùn kǔ wèi yú。

mìng zi shǐ cǎo xí,cāo bǐ tú jiē xū。

wèi yán bù shì zéi,gāo mù mén rán xū。

zhàng fū jiàn gǒu huó,qǐng jiù fǔ yuè zhū。

tǎn tì méng shū sǐ,féi bái jīng hù hú。

qí qī shǐ jiù qín,bào zi jù chén rú。

qiān wǎn fù cán xī,dòng líng shēng luó rú。

shí fāng liáo shī xīn,sì zuò wéi zhū gū。

kě lián yù xuě zī,bù shòu shé shǐ wū。

xū yú yǒu jiàn zú,tí dāo xuè mó hú。

shēng yán shā gǎo zhēn,yōu fèn jiǎo yù yū。

fǔ zhǎng fā hào tàn,yǔn yuè bù fù sū。

fū yì fù yì liè,cǐ shì zhī jiǔ wú。

zì gǔ ròu shí zhě,wèi bì fēi jiān yú。

shēng wú gǔ gěng zī,hán sǐ yú jīn zhū。

shí lín gāo cuó é,fēng bēi shù guī fū。

shēng wú zhēng zhàn gōng,qí lián qiǎo guī mó。

shuí zhī cǎo jí zhōng,gāo yì shǔ shù rú。

cài yǎn jì liǎng pìn,shēng zi liú dān yú。

wǎn suì zāo ā mèn,ài xī cún wēi qū。

wèi zōng zuò jiā chuán,làng yǔ liè nǚ jù。

shì wú cǎi shī guān,shèng shì kǒng yān wú。

zi sǐ bù zú xī,huì dāng féng dǒng hú。

作者介绍

周紫芝

宋 · 1082年 - 1155年

周紫芝,南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣城市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。

查看全部作品 →