劝谕赈济诗

我朝未第日,乡间逢岁饥。

两率闾里人,相共行赈济。

饥民仅得食,免困饿而毙。

及我登第后,被罪归田里。

寻复拜召命,迤逦治行计。

忽见道途间,小儿有遗弃。

复自劝乡邦,割己用施惠。

日饭八千人,八旬乃休止。

于时已麦熟,粮食相接济。

我始趋行朝,蒙恩长宗寺。

初本不望报,人以为能事。

利司具切奏,还官不容避。

今年又少歉,我适帅泸水。

无户备饭食,所济俱用米。

聊舍三百斛,十中活一二。

又以一千石,减价平行市。

每石减十钱,庶几无涌贵。

更有不熟处,资简潼川类。

计用减价粜,所祈均获济。

我非财有馀,但悯民不易。

一时所施行,乐为之识记。

拼音

wǒ cháo wèi dì rì,xiāng jiān féng suì jī。

liǎng lǜ lǘ lǐ rén,xiāng gòng xíng zhèn jì。

jī mín jǐn dé shí,miǎn kùn è ér bì。

jí wǒ dēng dì hòu,bèi zuì guī tián lǐ。

xún fù bài zhào mìng,yí lǐ zhì xíng jì。

hū jiàn dào tú jiān,xiǎo ér yǒu yí qì。

fù zì quàn xiāng bāng,gē jǐ yòng shī huì。

rì fàn bā qiān rén,bā xún nǎi xiū zhǐ。

yú shí yǐ mài shú,liáng shí xiāng jiē jì。

wǒ shǐ qū xíng cháo,méng ēn zhǎng zōng sì。

chū běn bù wàng bào,rén yǐ wèi néng shì。

lì sī jù qiè zòu,hái guān bù róng bì。

jīn nián yòu shǎo qiàn,wǒ shì shuài lú shuǐ。

wú hù bèi fàn shí,suǒ jì jù yòng mǐ。

liáo shě sān bǎi hú,shí zhōng huó yī èr。

yòu yǐ yī qiān shí,jiǎn jià píng xíng shì。

měi shí jiǎn shí qián,shù jǐ wú yǒng guì。

gèng yǒu bù shú chù,zī jiǎn tóng chuān lèi。

jì yòng jiǎn jià tiào,suǒ qí jūn huò jì。

wǒ fēi cái yǒu yú,dàn mǐn mín bù yì。

yī shí suǒ shī xíng,lè wèi zhī shí jì。

作者介绍

冯楫

宋 · ? - 1153年

冯楫,除给事中,出知邛州,移泸州。楫自中年即佞佛,自号不动居士,为南岳下十五世,龙门远禅师法嗣。二十三年卒。有《语录》、《颂古》,已佚。事见《南宋馆阁录》卷八,《嘉泰普灯录》卷二三、《五灯会元》卷二○、清雍正《四川通志》卷九有传。今录诗五首。

查看全部作品 →