隐德诗

太虚八境初无二,中有道人常洞视。借问道人何等公,从志其名聂其氏。

华亭春酣战桃李,香气入帘人破睡。凌波微步度劳尘,栀子同心传密意。

道人不动如澄水,看破新装小年纪。回身向郎郎忍弃,愁眺月华空掩涕。

含羞转态春百媚,而我定心初不起。世人悠悠初未知,故有冥籍还见记。

仪州判官临颍生,良原甲夜黄衣吏。手提淡墨但仓黄,门列阴兵更奇佹。

昧爽堂皇势呀豁,玉带神君气高厉。靖国再拜呼使前,案头吏抱百叶纸。

数行具书一善事,聂君夜却淫奔李。由来胸中无浊见,前尘百暗心常止。

一室超然方隐几,入眼狂花乱飘坠。定情岂复顾条脱,合欢未许同阳燧。

坐令密行动幽祇,棘使华年增一纪。出门仍问紫衣翁,阴诛与世无差异。

百叶部中分次第,忠孝弃捐神所劓。杀生之报定何如,朝生暮死蜉蝣尔。

踏翠裁红可怜妓,濯足琼浆被鞭棰。房公湖边秋色里,阿孙图南前拜跪。

扣头授我如上事,愿谒英篇书所以。我闻南曹北曹尺有咫,天知地知元密迩。

岂惟妙药彻五藏,况复宝鉴悬千里。幽中谅有鬼能言,密处须防墙有耳。

诸生举止虽细微,动念观心实幽邃。端知天上戊申录,记尽人间不平地。

东邻西舍总不知,却有鬼神知子细。障碍为壁通为空,只有此心难掩蔽。

云何是中有明暗,至行通神裁一理。道人两眼无赤眚,揩定人间几真伪。

赵骅已矣马元死,郡有隐德如君子。嗟我诸生苦流转,奔色奔声复奔味。

其间贪魃尤阴诡,收索携提入馋喙。都儿阿对共揶揄,笑杀官人常梦秽。

虽云幽暗巧规避,僮仆羞之那不愧。哀哉诡谲王冀公,未省胡颜向祁睿。

我爱昔人尤简贵,寡欲清真有高气。旷然澹处但真独,胸中岂复留尘累。

生死幽明了不期,是心默与神明契。王忱绣被下庭堂,李约宝珠存含禭。

九原可作吾与归,敛膝容之想幽致。

拼音

tài xū bā jìng chū wú èr,zhōng yǒu dào rén cháng dòng shì。jiè wèn dào rén hé děng gōng,cóng zhì qí míng niè qí shì。

huá tíng chūn hān zhàn táo lǐ,xiāng qì rù lián rén pò shuì。líng bō wēi bù dù láo chén,zhī zi tóng xīn chuán mì yì。

dào rén bù dòng rú chéng shuǐ,kàn pò xīn zhuāng xiǎo nián jì。huí shēn xiàng láng láng rěn qì,chóu tiào yuè huá kōng yǎn tì。

hán xiū zhuǎn tài chūn bǎi mèi,ér wǒ dìng xīn chū bù qǐ。shì rén yōu yōu chū wèi zhī,gù yǒu míng jí hái jiàn jì。

yí zhōu pàn guān lín yǐng shēng,liáng yuán jiǎ yè huáng yī lì。shǒu tí dàn mò dàn cāng huáng,mén liè yīn bīng gèng qí guǐ。

mèi shuǎng táng huáng shì ya huō,yù dài shén jūn qì gāo lì。jìng guó zài bài hū shǐ qián,àn tóu lì bào bǎi yè zhǐ。

shù xíng jù shū yī shàn shì,niè jūn yè què yín bēn lǐ。yóu lái xiōng zhōng wú zhuó jiàn,qián chén bǎi àn xīn cháng zhǐ。

yī shì chāo rán fāng yǐn jǐ,rù yǎn kuáng huā luàn piāo zhuì。dìng qíng qǐ fù gù tiáo tuō,hé huān wèi xǔ tóng yáng suì。

zuò lìng mì xíng dòng yōu qí,jí shǐ huá nián zēng yī jì。chū mén réng wèn zǐ yī wēng,yīn zhū yǔ shì wú chà yì。

bǎi yè bù zhōng fēn cì dì,zhōng xiào qì juān shén suǒ yì。shā shēng zhī bào dìng hé rú,cháo shēng mù sǐ fú yóu ěr。

tà cuì cái hóng kě lián jì,zhuó zú qióng jiāng bèi biān chuí。fáng gōng hú biān qiū sè lǐ,ā sūn tú nán qián bài guì。

kòu tóu shòu wǒ rú shàng shì,yuàn yè yīng piān shū suǒ yǐ。wǒ wén nán cáo běi cáo chǐ yǒu zhǐ,tiān zhī dì zhī yuán mì ěr。

qǐ wéi miào yào chè wǔ cáng,kuàng fù bǎo jiàn xuán qiān lǐ。yōu zhōng liàng yǒu guǐ néng yán,mì chù xū fáng qiáng yǒu ěr。

zhū shēng jǔ zhǐ suī xì wēi,dòng niàn guān xīn shí yōu suì。duān zhī tiān shàng wù shēn lù,jì jǐn rén jiān bù píng dì。

dōng lín xī shě zǒng bù zhī,què yǒu guǐ shén zhī zi xì。zhàng ài wèi bì tōng wèi kōng,zhǐ yǒu cǐ xīn nán yǎn bì。

yún hé shì zhōng yǒu míng àn,zhì xíng tōng shén cái yī lǐ。dào rén liǎng yǎn wú chì shěng,kāi dìng rén jiān jǐ zhēn wěi。

zhào huá yǐ yǐ mǎ yuán sǐ,jùn yǒu yǐn dé rú jūn zi。jiē wǒ zhū shēng kǔ liú zhuǎn,bēn sè bēn shēng fù bēn wèi。

qí jiān tān bá yóu yīn guǐ,shōu suǒ xié tí rù chán huì。dōu ér ā duì gòng yé yú,xiào shā guān rén cháng mèng huì。

suī yún yōu àn qiǎo guī bì,tóng pū xiū zhī nà bù kuì。āi zāi guǐ jué wáng jì gōng,wèi shěng hú yán xiàng qí ruì。

wǒ ài xī rén yóu jiǎn guì,guǎ yù qīng zhēn yǒu gāo qì。kuàng rán dàn chù dàn zhēn dú,xiōng zhōng qǐ fù liú chén lèi。

shēng sǐ yōu míng le bù qī,shì xīn mò yǔ shén míng qì。wáng chén xiù bèi xià tíng táng,lǐ yuē bǎo zhū cún hán suì。

jiǔ yuán kě zuò wú yǔ guī,liǎn xī róng zhī xiǎng yōu zhì。

作者介绍

喻汝砺

宋 · ? - 1143年

宋陵井监仁寿人,字迪孺。徽宗崇宁五年进士。知阆中县,迁祠部员外郎。钦宗靖康二年,闻金人欲废赵氏立张邦昌,乃扪其膝曰:“不能为贼臣屈!”挂冠而去,自号扪膝居士。高宗即位,从京师趋行在,复为郎。因论迁都之害,为李纲所重,除四川抚谕官,督输四川漕计、羡缗及常平钱物。建炎二年,刷川纲金帛八百余万缗,乞留用为陕州五路军粮犒设之费。绍兴元年知果州,五年移知普州,上书言蜀守备之策。改夔州路提点刑狱。因勾龙如渊荐,召对,除驾部员外郎,迁潼川府路转运副使。十年,直秘阁、知遂宁府。有《扪膝稿》。

查看全部作品 →