赠水西寺举老

山前流水化平陆,溪上群山叠寒玉。寺逢劫火一再迁,唯有浮图立于独。

江南佛法多衰谢,主张名教一夔足。诗人江西派,更是真如旧尊宿。

我生遍参未究竟,布袜青鞋走林谷。师言子归有余师,留饭青精盘苜蓿。

杖藜并语松林路,行听松声如度曲。尚寒三十六峰盟,游罢同回把黄菊。

拼音

shān qián liú shuǐ huà píng lù,xī shàng qún shān dié hán yù。sì féng jié huǒ yī zài qiān,wéi yǒu fú tú lì yú dú。

jiāng nán fú fǎ duō shuāi xiè,zhǔ zhāng míng jiào yī kuí zú。shī rén jiāng xī pài,gèng shì zhēn rú jiù zūn sù。

wǒ shēng biàn cān wèi jiū jìng,bù wà qīng xié zǒu lín gǔ。shī yán zi guī yǒu yú shī,liú fàn qīng jīng pán mù xu。

zhàng lí bìng yǔ sōng lín lù,xíng tīng sōng shēng rú dù qū。shàng hán sān shí liù fēng méng,yóu bà tóng huí bǎ huáng jú。

作者介绍

陈天麟

宋 · 1116年 - ?

宋宣州宣城人,字季陵。高宗绍兴十八年进士。累官集贤殿修撰,历知饶州、襄阳、赣州,并有惠绩,未几罢。起集英殿修撰卒。有《易三传》、《西汉南北史左氏缀节》、《撄宁居士集》。

查看全部作品 →